trọng sinh chi tôi lười anh lại đây
Trọng Sinh Chi Tôi Lười, Anh Lại Đây. Hắn xuyên qua lại nhập vào thân xác của Trần Dục Nhiên, không hiểu sao em gái cùng cha khác mẹ lại muốn hại hắn, cũng không hiểu vì lý do gì mà một đứa bé gài bẫy hắn, khiến cho cha của đứa bé đặc biệt chú ý đến. Trần Dục Nhiên lười nhác ghét gặp phiền toái không biết nói điều gì.
Xem Hướng dẫn tải ebook về máyYeutruyen.net - Đọc truyện chữ online. ĐỌC ONLINE. TẢI EBOOK Trọng Sinh Chi Tôi Lười, Anh Lại Đây AZW3. TẢI EBOOK Trọng Sinh Chi Tôi Lười, Anh Lại Đây PRC/MOBI. TẢI EBOOK Trọng Sinh Chi Tôi Lười, Anh Lại Đây EPUB. TẢI EBOOK Trọng Sinh Chi Tôi Lười, Anh Lại Đây PDF. Đăng nhập bằng.
Trọng sinh chi tôi lười, anh lại đây! Tên gốc: Trọng sinh chi ta làm biếng, ngươi lại đây! Tác giả: Nhã Mị. Editor: Phượng Thiên Ngọc. Thể loại: hiện đại, trọng sinh, trạch đấu, hào môn thế gia, phúc hắc bá đạo công, lười biếng tạc mao thụ, ngọt văn, chủ thụ, HE. Có đôi lời muốn nói: Truyện này cũng đã có nhà làm và hiện tại vẫn đang làm, mình cũng
Trọng Sinh Chi Tôi Lười, Anh Lại Đây chương 1 | Đọc Chương 1 - Chương 1 full - doc truyen Trong Sinh Chi TAi Luoi, Anh Lai DAy chương 1 Full trên di động lan may tinh bang that don gian va tien loi
ANH LẠI ĐÂY. Tác giả: Nhã Mị. Thể loại: hiện đại, trọng sinh, ôn nhu phúc hắc công, manh thụ, HE. Số chương: 71. Cặp đôi: Hoắc Hành Nhiễm×Trần Dục Nhiên. Nội dung: Thụ là một người nhu nhược, yếu đuối, nhút nhát tuy là con trai cả của Trần gia nhưng lại không hề được mọi người biết đến.
Tác giả : Nhã Mị | Biên tâp - hiệu chỉnh : DoHi - Vũ Văn án Xuyên không tới thân xác Trần Dục Nhiên, chẳng hiểu sao lại bị em gái cùng cha khác mẹ chĩa mũi dùi làm hại, cũng không hiểu vì lí do gì lại bị một đứa bé gài bẫy, đưa đến chuyện ù ù cạc cạc được cha của đứa bé đặc biệt chú ý. . .
usdihobmont1972. Kỳ thật Trần Huy và Trần Cảnh Nhiên quá lo xa rồi. Một Trần Dục Nhiên lười biếng sẽ không tìm người của Trần gia cho thêm phiền toái. Cậu vừa lười lại sợ phiền, nếu không phải nó tự động đến tìm, chắc chắn cậu sẽ không để ý tới!Nhưng nếu có người đến đây, Trần Dục Nhiên cũng không ngại phản kích vài lời! Miễn cho một số người khi cậu là quả hồng mềm tùy ý mà nắn Dục Nhiên không hề cố tình gây ra sự chú ý giờ đang đứng băn khoăn trước bàn tiệc đứng thật dài, cầm đĩa nhỏ chọn đồ ăn. Tuy rằng cậu có xu hướng ru rú trong nhà của dân kỹ thuật, nhưng nghỉ ngơi coi như có quy luật, đến đúng giờ bụng cậu sẽ bắt đầu réo, quả nhiên một miếng bánh nho nhỏ cậu ăn trước đó không ai đến khiêu khích, Trần Dục Nhiên lại hồi phục dáng vẻ vô hại tự đắc vui vẻ, chuyên tâm nghiên cứu mấy món điểm tâm ngọt có bề ngoài tinh xảo, thầm đoán món nào ăn ngon nhất.“Anh cả.” Trần Cảnh Nhiên đi đến bên cạnh Trần Dục Nhiên, thấy ánh mắt cậu nhìn chằm chằm mấy món điểm tâm ngọt, hoàn toàn không chú ý tới mình, vì thế mở miệng cùng Trần Dục Nhiên quyết định nếm thử bánh ngọt phomai đầu tiên, miếng bánh với màu vàng khéo léo đẹp đẽ, phía trên điểm xuyết một quả anh đào, nhìn đơn giản nhưng cũng không kém phần hấp tiếng gọi, cậu vừa dùng kẹp gắp bánh ngọt đặt vào dĩa, vừa quay đầu nhìn lại. Nhận ra Trần Cảnh Nhiên, cậu nheo mắt “Có việc gì?”“Ba nhìn thấy anh rồi đó.” Trần Cảnh Nhiên giống như đang nhắc nhở.“Vậy à?” Trần Dục Nhiên cầm dĩa xắn một mẩu bánh ngọt cho vào miệng, vừa ăn vừa nhìn về hướng Trần Cảnh Nhiên ra hiệu, lập tức cậu đối mắt với một người đàn ông trung niên tuấn lãng, dáng vẻ so với mình có ba phần tương chính là ba Trần Huy của Trần Dục Nhiên. Toàn thân tràn ngập khí thế, khi nhìn cậu, trong mắt thoáng hiện lên vẻ ghét bỏ cùng cảnh cáo. Đứng bên cạnh là Ninh Thanh Thanh, mang theo vẻ tươi cười ôn nhu dịu dàng, âm thầm quan sát biểu tình của Dục Nhiên thấy chuyện không liên quan đến mình bèn quay đi, khóe môi bởi vì hương vị tuyệt vời trong miệng mà cong này Trần Phách Nhiên chạy tới bên cạnh Trần Cảnh Nhiên, cùng đứng sóng vai với người anh sinh đôi. Vóc dáng hai người cao gần 180 cm, thân hình rắn chắc thon dài, ngọc thụ lâm phong, hai gương mặt giống nhau như đúc tinh xảo tựa tranh vẽ.“Còn có chuyện gì khác sao?” Trần Dục Nhiên hỏi. Hai anh em sinh đôi này rất thu hút sự chú ý của người khác, Trần Dục Nhiên không muốn bởi vì vậy mà chính mình cũng thành mục tiêu chú ý của thiên hạ.“Anh không lo lắng chút nào sao? Ba căn bản không muốn thấy anh ở đây.” Trần Phách Nhiên đột nhiên ngắt lời. Hắn nghe được đoạn đối thoại vừa rồi giữa Trần Cảnh Nhiên cùng Trần Dục Nhiên. Trước đây bất cứ nơi nào có mặt Trần Huy, dù rằng gã chưa chú ý tới Trần Dục Nhiên, thì cậu cũng bất giác vừa sợ vừa lui vào góc khuất, đồng thời chăm chú nhìn Trần Huy với ánh mắt khát vọng, vẻ mặt mâu thuẫn rối rắm. Hiện tại thật không thể ngờ rất bình tĩnh lãnh đạm.“Nhưng tôi đã ở đây rồi. Các người muốn đuổi tôi đi sao?” Trần Dục Nhiên hỏi. Lời tuy nói như vậy, trên mặt cậu lại nhìn không ra thần sắc lo lắng.“Nếu tôi nói đúng thì sao?” Chẳng để ý đến ánh mắt bất mãn của Trần Cảnh Nhiên, Trần Phách Nhiên hai tay khoanh trước ngực Dục Nhiên khẽ cười “Vì sao tôi phải làm như cậu mong muốn? Hơn nữa, đã gọi tôi là anh cả, vậy cậu lấy thân phận gì để đuổi tôi đi hả, em trai nhỏ?”“Đó là ý của ba.” Đôi mắt phượng của Trần Phách Nhiên nheo lại, khiêu khích hất Dục Nhiên lại xắn một mẩu bánh ngọt cho vào miệng, lúng búng nói “Được rồi, em trai nhỏ. Ba cậu sẽ không làm như vậy đâu, nhiều nhất chính là cảnh cáo kêu tôi an phận một chút, đừng làm hắn mất mặt. Bằng không tôi nước mắt lưng tròng gọi to một tiếng Ba’, vẻ mặt mọi người sẽ rất khó coi.”Ba cậu?Trần Phách Nhiên bị xưng hô thú vị này làm cho bật cười, ngay cả Trần Dục Nhiên kêu hắn hai lần “Em trai nhỏ” cũng không để trong Cảnh Nhiên lẳng lặng suy nghĩ, sâu xa nhìn Trần Dục Nhiên.“Trần Dục Nhiên, anh thay đổi rất nhiều! Tôi đang hoài nghi anh bị người ta đánh tráo.” Trần Phách Nhiên trêu tức Dục Nhiên mặt không đỏ thở không gấp, bĩu môi đáp “Hỏi xem cô chị của cậu đã làm chuyện tốt gì, mà bức tôi đến nước này đi! Các cậu là em trai của cô ta, cũng chẳng tốt lành hơn đâu ha?” Nhỏ giọng nói thầm.“Chị ấy và chúng tôi khác nhau.” Trần Phách Nhiên định vỗ vai Trần Dục Nhiên, “Nếu anh có cách, thì tận tình dạy bảo chị ấy một chút! Một cô gái dối trá, được dung túng đến quá đáng...”“Phách Nhiên.” Trần Cảnh Nhiên trầm giọng ngăn cản, không cho Trần Phách Nhiên nói tiếp. Trần Ngọc Dung là chị ruột của bọn họ, cho dù như thế nào, cũng thân thiết hơn so với Trần Dục Dục Nhiên rất tự nhiên lui về phía sau một bước, khiến tay của Trần Phách Nhiên rơi vào khoảng chậm rì rì nói “Đừng động tay động chân lung tung, cũng đâu phải thân thiết gì.”Trên mặt Trần Phách Nhiên hiện lên một chút không vui. Ở Trần gia cậu cũng là người được dung túng. Mình chủ động thân mật Trần Dục Nhiên cư nhiên cự tuyệt?“Anh có ý gì?”“Ý trên mặt chữ.”“Phách Nhiên, người ta nhìn kìa.” Trần Cảnh Nhiên kéo Trần Phách Nhiên cảnh báo. Ba người bọn họ vây quanh ở đây, mấy người bên cạnh đã bắt đầu thì thầm to Phách Nhiên sửng sốt, hừ nhẹ một tiếngvới Trần Dục Nhiên “Được, được lắm...”Trần Cảnh Nhiên nói “Anh cả, cha kêu bọn tôi nhắc nhở anh, chú ý thân phận của mình. Anh vẫn còn là một sinh viên đấy.” Ngụ ý, Trần Dục Nhiên vẫn còn là một sinh viên không có năng lực độc lập kinh tế, nếu cậu làm điều gì bất thường, Trần Huy cắt tiền tiêu vặt, đến lúc đó còn sợ cậu không nghe lời?Trần Dục Nhiên từ chối cho ý kiến “Mấy người suy nghĩ quá nhiều.”“Hy vọng là thế.” Trần Cảnh Nhiên nói, lôi Trần Phách Nhiên đang mất hứng đi, “Chúng tôi xin lỗi trước không tiếp đón được.”Lúc này đột nhiên truyền đến tiếng xôn xao từ khi hai anh em sinh đôi tránh đi, Trần Dục Nhiên dần dần lui vào một góc, lúc này cũng ló đầu nhìn qua. Chỉ thấy có ba người đang chậm rãi đi vào, những người khách trong sảnh bất giác chừa ra một lối nhỏ, để bọn họ đi đầu là một người đàn ông mặc tây trang màu đen may thủ công, đôi mắt màu lam đậm ấm áp quyến rũ, thân hình tuấn tú hoàn hảo, đường cong viền môi hoàn mỹ, tao nhã nội liễm, toát lên khí chấtquý tộc. Khoác tay hắn là một cô gái dịu dàng khả ái. Người đàn ông đi sau nửa bước có ánh mắt cười, khuôn mặt như trẻ con, thoạt nhìn giống bé trai nhà bên.“Ah, Hoắc tổng của Á Thánh...”“Quả nhiên danh bất hư truyền...”“Nhìn giống như...”Trần Dục Nhiên sờ sờ cằm. Cư nhiên là người quen, thế giới này nhỏ thật nha!Cái người gọi là Hoắc tổng của Á Thánh này, chính là ba Hoắc Hành Nhiễm của Hoắc Đình trước đó không lâu đã khiến cậu phải làm bảo mẫu bất đắc dĩ một ngày!Trải qua sự phổ cập khoa học của nhóm bạn trong ký túc xá, Trần Dục Nhiên đối với giới kinh thương của Thiên Khê rốt cục có chút hiểu biết. Tập đoàn Á Thánh này ở nước ngoài rất nổi danh. Á Thánh lấy đầu tư lập nghiệp, phương hướng chủ yếu vẫn là cổ phiếu và quỹ đầu tư, ở giai đoạn kinh tế suy thoái, dám mạo hiểm và tạo ra kì tích đầu tư đạt 200% lợi nhuận. Sau đó bắt đầu bước chân vào lĩnh vực điện tử, trang sức, kiến trúc cùng các ngành công nghiệp khác, cũngbiểu hiện không hề tầm thường. Tạo ra nhiều thành tựu như vậy là tổng tài của tập đoàn, Hoắc Hành Nhiễm, tuổi còn trẻ đến bất ngờ, hơn nữa còn rất ôn hòa khiêm tốn. Lần này tập đoàn Á Thánh thiết lập chi nhánh ở quốc nội, văn phòng đầu tiên chính là ở Thiên Khê. Giới thương nhân tai to mặt lớn ở Thiên Khê vừa cảnh giác lại vừa tán thưởng, tác phong làm việc của Hoắc Hành Nhiễm vẫn như cũ, không dễ dàng xuất hiện trước công chúng. Vật vì hiếm mà quý, yến hội của xã hội thượng lưu ở Thiên Khê, lấy sự tham dự của Hoắc Hành Nhiễm làm niềm tự không được hắn ra tay hào phóng, còn có một thân khí thế của kẻ ở đỉnh cao lâu năm!Hoắc Hành Nhiễm dẫn theo người đi thẳng về hướng Trần Dũng. Một Trần Dũng luôn luôn mắt cao hơn đầu cư nhiên lại đứng lên, khuôn mặt nghiêm nghị thường ngày cũng phá lệ nở nụ cười hiền Hành Nhiễm chủ động vươn bàn tay thon dài quý phái ra, thong dong mở miệng “Xin chào, Trần đổng.”Trần Dũng cười ha hả bắt tay với hắn “Tôi mạn phép gọi cậu là Hành Nhiễm nhé. Cậu có thể đến, rất vinh hạnh. Cũng không cần phải đổng này đổng kia, gọi ông già này là bác Trần đi!”“Ông Trần quá khách sáo rồi.” Hoắc Hành Nhiễm nở nụ cười ấm Dũng nhận ra được ý từ chối khéo léo trong câu nói của hắn, vốn rất để tâm, nhưng đối với sự nho nhã lễ độ của hắn thật sự không thể tức giận. Sự thân thiết của ông ngược lại có vẻ hơi vượt rào.“Ông nội, vị này là?” Trần Ngọc Dung ở bên cạnh nhận thấy bầu không khí ngưng trệ, nhẹ nhàng lay lay cánh tay Trần Dũng thật từ lúc Hoắc Hành Nhiễm đi tới, đôi mắt sáng rỡ của Trần Ngọc Dung liền dính vào trên người hắn. Cô chưa từng gặp qua một người đàn ông nào có khí chất xuất sắc như vậy, làm cho người ta cảm thấy ôn hòa đồng thời lại quý phái đến nỗi khiến cho người ta xấu hổ vì dáng vẻ của mình. Cho dù là con cháu nhà giàu xuất sắc như bạn trai Trương Quân Dật của cô, ngay lập tức trở nên kém cỏi. Trần Ngọc Dung nhìn Hoắc Hành Nhiễm, ánh mắt cơ hồ không dứt ra Ngọc Dung chen vào nói rất đúng lúc, Trần Dũng vỗ vỗ tay cô, giới thiệu với Hoắc Hành Nhiễm “Đây là cháu gái Ngọc Dung của ta, hôm nay là nhân vật chính được chúc mừng sinh nhật. Dung Dung, vị này là tổng tài tập đoàn Á Thánh, ngài Hoắc Hành Nhiễm.”Hoắc Hành Nhiễm tao nhã vuốt cằm, cũng giới thiệu từng người một “Trần tiểu thư, sinh nhật vui vẻ. Đây là bạn gái của tôi Lý Ngưng, còn vị này là Tiết Trì Thụy, trợ lý của tôi.” Sau đó lịch sự bắt tay cùng Trần Ngọc Ngọc Dung vội vàng nắm chặt tay Hoắc Hành Nhiễm, rồi lại miễn cưỡng bắt tay cùng Lý Ngưng dịu dàng khả ái và Tiết Trì Thụy mặt trẻ con, tự giới thiệu ngắn gọn.“Đây là quà sinh nhật Hoắc tổng của chúng tôi tặng Trần tiểu thư.” Tiết Trì Thụy đưa hộp quà.“Cám ơn Hoắc tiên sinh.” Trần Ngọc Dung tự tay tiếp nhận, nhẹ vuốt phẳng giấy gói tinh xảo bên ngoài, rồi mới đưa cho người giúp việc để qua một Hành Nhiễm cười nhẹ “Không cần khách sáo, hy vọng cô thích món quà này. Không làm mất thời gian của các vị nữa, chúng tôi đi xuống nhé.”“Khoan đã, Hoắc tiên sinh!” Trần Ngọc Dung nghĩ đến việc hắn phải đi, gọi nhỏ một Hành Nhiễm dừng lại, nhìn cô “Xin hỏi có chuyện gì thế?”Khuôn mặt Trần Ngọc Dung đỏ lên, xinh đẹp động lòng người “Chuyện là thế này, tôi sẽ mở màn khiêu vũ đêm nay, có thể mặt dày mời Hoắc tiên sinh nhảy với tôi điệu thứ nhất không?” Ánh mắt sáng rực hơi hơi ướt át nhìn chăm chú Hoắc Hành Nhiễm, e lệ lại dũng cảm và nhiệt Hành Nhiễm chậm rãi nhìn thoáng qua Lý Ngưng đang khoác tay mình, rồi ánh mắt mới dừng ở trên người Trần Ngọc Dung “Được.”Tuy rằng Hoắc Hành Nhiễm đã đáp ứng rồi, nhưng sắc mặt Trần Ngọc Dung vẫn hơi trắng bệch, vốn hẳn là nên vui sướng nhưng lại có một chút không vừa lòng. Cô có thể cảm giác được sự lãnh đạm của Hoắc Hành Nhiễm. Dù sao thân phận Lý Ngưng không rõ ràng, Trần Ngọc Dung tùy tiện mở miệng mời khiêu vũ quả thật có chút không lễ phép. Hơn nữa cô đã nói đến mức độ này, Hoắc Hành Nhiễm xuất phát từ phong độ, không thể không đáp ứng. Loại hành vi ép buộc này, là đàn ông chẳng ai thích đầu đang nóng của Trần Ngọc Dung từ từ hạ nhiệt, không khỏi có chút hối hận vì mình đã quá vội vàng.“Chúng tôixin phép cáo lui.” Hoắc Hành Nhiễm tao nhã hướng về phía Trần Ngọc Dung cùng Trần Dũng nãy giờ vẫn trầm mặc bàng quan không nói gì gật đầu, dẫn theo Lý Ngưng cùng Tiết Trì Thụy đi xuống.“... Dung Dung rất thích người họ Hoắc này sao?” Trần Dũng một lần nữa ngồi xuống, trầm giọng hỏi.“Ông nội, con cảm thấy hắn nhìn hơi quen mắt... Hắn họ Hoắc, lại lót chữ Hành, có liên quan với tập đoàn Minh Hoàng của Hoắc gia sao?” Trần Ngọc Dung khom người nói nhỏ bên tai Trần Dũng. Biểu hiện vừa rồi làm cô có chút mất đi tiêu chuẩn của một tiểu thư khuê các, Trần Ngọc Dung rất biết cách làm như thế nào để chuyển dời lực chú ý của Trần Dũng.“Từng có người đoán như vậy. Nhưng Hoắc Hành Nhiễm này rõ ràng là có huyết thống ngoại quốc, tính tình ông Hoắc bài ngoại rất cao, không thể có con dâu là người ngoại quốc. Mặt khác công việc làm ăn của Á Thánh cùng Minh Hoàng có chút giống nhau, cạnh tranh với nhau rất dữ. Người nắm quyền mới của Minh Hoàng là Hoắc Hành Tuấn và Hoắc Hành Nhiễm trở mặt, hơn nữa Á Thánh lại tiếp nhận Hoắc Chính Nghiệp, người bị Hoắc gia trục xuất, còn rất trọng dụng. Bởi vì sự kiện này mà Minh Hoàng từng cố ý tranh đoạt chuyện làm ăn cùng Á Thánh. Điều này cũng không phải bí mật.” Trần Dũng chậm rãi nói. Một nhân vật trẻ tuổi không thể bỏ qua như vậy tới Thiên Khê, tất cả những doanh nhân thuộc hàng có máu mặt đều cảnh giác, điều tra đời tư ắt không thể thiếu.“Hắn không giống người dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng mà, ông nội...” Trần Ngọc Dung vẫn hơi nghi hoặc. Trong trí nhớ của cô mơ hồ có chút ấn tượng... Không phải trí nhớ ngắn ngủn hai mươi năm, mà là...Trần Dũng không vì nguyên nhân là con gái mà bỏ qua ý kiến của cô. Trên thực tế, Trần Ngọc Dung đã có thời gian chứng minh cho ông thấy cô có thể chiếm vị trí thứ nhất ở Trần gia.“Chuyện này để nói sau. Khai tiệc thôi.” Trần Dũng phất tay.“Dạ, ông nội.”..Vũ Vũ Trần ai lai khổ Vũ mới vào post được chương này, wordpress lại tới tháng phỏng, cứ trang web này không tồn tại riết chắc Vũ điên quá"
Tác giả Nhã Mị Thể loại hiện đại, trạch đấu, chủ thụ, ôn nhu phúc hắc công x manh thụ, công sủng thụ Couple Hoắc Hành Nhiễm x Trần Dục Nhiên Tình trạng edit Hoàn 70 chương Văn án Hắn xuyên qua lại nhập vào thân xác của Trần Dục Nhiên, không hiểu sao người em gái cùng cha khác mẹ lại muốn hại hắn, cũng không hiểu vì lý do gì mà một đứa bé gài bẫy hắn, khiến cho cha của đứa bé đặc biệt chú ý đến. Trần Dục Nhiên lười nhác ghét gặp phiền toái không biết nói điều gì. Cuộc sống sau này sẽ trôi qua như thế nào đây? Link Wattpad
Editor Seka . . . Răng rắc!. Tiếng đóng cửa làm chấn động thiếu niên đang đợi ở trong phòng sách, cậu theo phản xạ xoay người lại. Cậu ước chừng khoảng hai mươi tuổi, khuôn mặt trắng nõn thanh tú, tóc hơi dài, tóc mái che khuất đôi mắt rụt rè nhút nhát, mặc một chiếc áo sơ mi ngắn tay hơi lớn, dáng người gầy yếu, có một thói quen hay nao núng. Vừa vào cửa chính là một thiếu niên xấp xỉ tuổi cậu. Hắn cao hơn thiếu niên thanh tú gần một cái đầu, tướng mạo có chút anh tuấn, mặc một bộ đồ ở nhà hiệu CK, mang theo sự ngạo mạn cao ngất mà các chàng trai trẻ đặc biệt có. Nhìn thấy thiếu niên thanh tú lặng lẽ ngẩng đầu nhìn lén hắn, thiếu niên anh tuấn cong khóe môi lên, trong mắt rất nhanh hiện lên một chút cảm xúc khó hiểu. “A Dật…” Thiếu niên thanh tú mở miệng, giọng ấp úng. Hai tay của cậu không tự giác nắm chặt ở trước người, những ngón tay mảnh khảnh xoắn lại vào nhau chứng tỏ rõ ràng sự lo lắng của cậu. “Hử?” Thiếu niên được gọi là A Dật’, Trương Quân Dật đến gần thiếu niên thanh tú, hơi hơi cúi người nhìn thẳng cậu, “Làm sao vậy, Trần Dục Nhiên?”. Thiếu niên thanh tú vốn tên là Trần Dục Nhiên nhìn chằm chằm khuôn mặt tới gần của Trương Quân Dật, hốt hoảng mà quay đầu sang một bên, hai gò má ửng đỏ, hơi lui về phía sau một bước, vòng eo nhỏ gầy lại rơi vào giữa hai cánh tay rắn chắc sớm đã vòng ra phía sau cậu. Trần Dục Nhiên khẽ kêu một tiếng, hai tay theo bản năng đặt ở trước ngực Trương Quân Dật muốn tránh ra. “Hôm nay là sinh nhật của tôi, Trần Dục Nhiên.” Trương Quân Dật nói, tràn ngập ám chỉ mà dùng sức nhéo nhéo eo Trần Dục Nhiên. “Tớ, tớ biết…” Trần Dục Nhiên mẫn cảm mà dong dài một chút, lắp bắp nói. Bên ngoài phòng sách đang tổ chức tiệc sinh nhật, tới mừng đều là bạn bè của Trương Quân Dật. Trần Dục Nhiên tính cách hướng nội lầm lì, rất ít tiếp xúc với bạn bè của Trương Quân Dật. Nếu không phải bởi vì Trương Quân Dật mời, Trần Dục Nhiên sẽ không đến. Nhưng cho dù đến đây, cậu cũng chỉ trốn ở trong phòng sách chờ Trương Quân Dật, không có tham gia vào trong bữa tiệc cuồng hoan ở ngoài phòng sách. “Tôi muốn quà.” Trương Quân Dật đến gần bên tai Trần Dục Nhiên, khẽ nói. Trần Dục Nhiên bối rối mà rụt cổ lại “Tớ, tớ đã tặng cho cậu rồi mà… Ờ, sinh nhật vui vẻ, A Dật…” Trước khi Trương Quân Dật bắt đầu buổi tiệc sinh nhật thì Trần Dục Nhiên đã tặng quà cho hắn. Quà là một cái bút máy tinh xảo. Trần Dục Nhiên tiết kiệm tiền ba tháng, mới có đủ tiền mua cây bút máy này. Cậu nằm mơ cũng chưa bao giờ nghĩ tới việc Trương Quân Dật sẽ chủ động làm bạn với cậu, còn giúp hắn vượt qua rất nhiều cửa ải khó khăn. Trần Dục Nhiên cực kỳ quý trọng tình bạn này, hy vọng Trương Quân Dật có thể chấp nhận một chút tâm ý của mình. “Tôi muốn một món quà khác.” Trương Quân Dật rút một tay ra, ái muội mà xẹt qua cái cổ trần của Trần Dục Nhiên. “A Dật…” Tim Trần Dục Nhiên nhảy không ngừng, run giọng nói. “Cậu biết tôi đang nói cái gì mà.” Trương Quân Dật hừ cười, “Cậu cho là, tôi nhìn không ra?”. Trần Dục Nhiên tính cách hướng nội lầm lì, quanh năm cô độc nhạy cảm, bất lực mê mang, giống như chìm trong bóng đêm không có cách nào thoát ra. Chỉ cần có một chút ánh sáng, sẽ giống như thiêu thân lao đầu vào lửa, liều lĩnh mà truy đuổi, định vươn tay nắm lấy. Trương Quân Dật với Trần Dục Nhiên mà nói, chính là một chút ánh sáng trong đêm tối. Hắn vươn tay về phía cậu, kéo cậu ra khỏi bóng tối. Trần Dục Nhiên cảm kích tất cả các việc Trương Quân Dật đã làm. Trương Quân Dật bện một tấm lưới, tới gần Trần Dục Nhiên từng chút một. Theo thời gian trôi qua, Trần Dục Nhiên từ từ lọt vào trong tấm lưới ấy, hết sức ỷ lại vào Trương Quân Dật, nói gì nghe nấy. Một loại tình cảm dưới sự dẫn đường vừa vô ý lại có ý của Trương Quân Dật, ở trong lòng Trần Dục Nhiên nảy sinh ra một loại tình cảm khác thường. Sinh ra tình cảm không nên có đối với bạn tốt, Trần Dục Nhiên sợ hãi, xấu hổ, dùng tình bạn làm cớ, vẫn luôn dè dặt mà trốn tránh, che dấu, nhưng thật không ngờ Trương Quân Dật đem hết thảy nhìn vào trong mắt, cũng chọn một thời cơ như vậy vạch trần cái khăn che mặt lừa mình dối người của Trần Dục Nhiên. Sắc mặt Trần Dục Nhiên bởi vì hiểu ra mà chợt trắng chợt xanh, run rẩy môi, “A Dật, tớ, tớ không hiểu…”. “Thật sự muốn tôi làm rõ sao?” Trương Quân Dật nhướng mày, bất mãn nói, “Là ai đang ngủ còn gọi tên của tôi hết lần này đến lần khác?”. Mặt Trần Dục Nhiên tái nhợt đến trong suốt, trong mắt toát ra tuyệt vọng “A Dật, thực xin lỗi, thực xin lỗi… Tớ, tớ không có…” Giọng nói mang theo tiếng khóc nức nở. Lòng tràn đầy sợ hãi bị Trương Quân Dật ghét bỏ mà làm cho cậu không thể đè nén mà run rẩy. Cậu rất coi trọng Trương Quân Dật! Cậu tuyệt đối không thể mất đi người bạn này!. “Cậu có!” Trương Quân Dật lại không thèm để ý với vẻ đáng thương làm cho người ta cảm động của cậu, nói rõ từng chữ một “Cậu, Trần Dục Nhiên, thích đàn ông, là một tên biến thái!” Đặc biệt nhấn mạnh bốn chữ cuối cùng. Trần Dục Nhiên như bị sấm sét giáng xuống đầu, bên tai không ngừng vọng lên giọng của Trương Quân Dật. Trần Dục Nhiên thích đàn ông, là một tên biến thái… Trần Dục Nhiên thích đàn ông, là một tên biến thái… Là một tên biến thái… Là một tên biến thái… “A Dật, xin cậu…” Trong mắt Trần Dục Nhiên mang theo nước mắt, nắm ống tay áo của Trương Quân Dật, cầu xin nhìn hắn, “A Dật, đừng tức giận, đừng nên ghét tớ… A Dật… Đừng tức giận…”. “Tôi không có tức giận.” Trương Quân Dật nâng cằm cậu lên, chậm rì rì nói. Cằm Trần Dục Nhiên đau nhức, cho là mình nghe lầm, kinh ngạc mà ngửa mặt nhìn hắn. “Tôi không có tức giận.” Trương Quân Dật lặp lại một lần nữa. “A Dật…” Trần Dục Nhiên chậm rãi lộ ra nét mặt giống như vừa cười vừa khóc, Trương Quân Dật không có tức giận! Vậy có phải có nghĩa là, bọn họ vẫn là bạn bè hay không? Có phải… Có thể cho phép cậu thích hắn hay không… “Tôi muốn quà.” Trương Quân Dật duỗi ngón tay ở trên hầu kết lộ ra không rõ ràng của Trần Dục Nhiên, trượt xuống dưới. Vẻ mặt ngạc nhiên mừng rỡ của Trần Dục Nhiên cứng đờ ở trên mặt, hoang mang lo lắng mà rụt cổ lại “Tớ không hiểu…”. “Tôi chưa từng làm tình với con trai, để tôi thử xem.” Trương Quân Dật nói thẳng, “Nếu không, chúng ta tuyệt giao.”. Trần Dục Nhiên kinh ngạc mà há to miệng, thấy vẻ mặt nghiêm túc của Trương Quân Dật, hô hấp của cậu đình trệ, lẩm bẩm nói “A Dật… Cậu cũng thích tớ?”. Trương Quân Dật nở nụ cười, thấp giọng nói “Đương nhiên…”. Từ ngón chân đến đỉnh đầu của Trần Dục Nhiên đều đỏ, tim đập mất trật tự, đôi mắt to dưới tóc mái bởi vì thẹn thùng kích động mà ướt át, trước mắt là một mảnh sương mù. “Tớ thích cậu, A Dật… Rất thích…” Trần Dục Nhiên cào cào cổ áo, yếu ớt nói, hoàn toàn đã quên mất trước đó Trương Quân Dật còn luôn miệng nói Trần Dục Nhiên là một tên biến thái’. “Đã như vậy…” Ánh mắt trần trụi trắng trợn của Trương Quân Dật quét về phía Dục Nhiên, “Cởi quần áo.”. Trần Dục Nhiên hơi phát run, bị lời nói lộ liễu của Trương Quân Dật làm cho xấu hổ đến không thể động đậy “A Dật…”. “… Bằng không thì, tuyệt giao à…” Trương Quân Dật rất là bực mình với sự chậm chạp kì kèo của cậu, hai tay khoanh trước ngực, nhắc nhở nói. Trước mắt Dục Nhiên một hồi hoảng hốt, ngập ngừng nói “Được… Trước, tắt đèn trước…”. Trương Quân Dật nhíu mày “Không, tôi muốn xem.”. Trần Dục Nhiên cúi đầu không nói được một lời, cả người run rẩy nắm chặt cổ áo, thân thể gầy yếu còng xuống giống như không thể chịu được gánh nặng, dáng vẻ đáng thương lại thật đáng buồn. Trong lòng Trương Quân Dật đột nhiên xẹt qua một chút phiền táo, hừ một tiếng, nhấc chân đi đến chỗ công tắc, tách một tiếng tắt đèn trong phòng sách đi. “Cởi quần áo!” Bản thân rất không vui đã mềm lòng vì Trần Dục Nhiên, giọng Trương Quân Dật hung tợn. Trần Dục Nhiên run rẩy. Cho dù trong bóng đêm, tầm mắt của Trương Quân Dật giống như nhìn xuyên thấu cơ thể cậu, làm cho cậu không còn chỗ nào để che giấu. Nhận thấy Trần Dục Nhiên không hề có động tĩnh gì, trong lòng Trương Quân Dật nén giận “Trần Dục Nhiên, tôi không có thời gian dây dưa với cậu, hoặc là tôi với cậu nên dừng ở đây!” Dứt lời làm bộ muốn mở cửa phòng sách đi ra ngoài. Nghe được tiếng chuyển động của cửa, Trần Dục Nhiên luống cuống “A Dật, đừng! Tớ cởi, tớ cởi!”. Tay Trần Dục Nhiên run run vụng về cởi bỏ nút áo sơ mi. Nghe được tiếng cọ xát của quần áo, khóe miệng Trương Quân Dật lại cong lên. Đợi một hồi, hắn hỏi “Được chưa?”. Trong bóng tối truyền đến giọng nói nhỏ vụn nhục nhã “… Được, được rồi…”. Trương Quân Dật mỉm cười, tách một tiếng rõ ràng lưu loát mà mở đèn trong phòng lên!. “Đều ra đi!”. “Surprise!” Theo giọng nói của Trương Quân Dật hạ xuống, cửa ngầm trong phòng sách, cửa lớn của phòng sách toàn bộ đều mở ra, một đám người hi hi ha ha mà tràn vào, trên tay giơ di động, camera, một hồi điên cuồng quay chụp cảnh Trần Dục Nhiên cởi trần thân trên đang ngơ ngác đứng ở đó!. Trần Dục Nhiên bối rối nhìn Trương Quân Dật, đột nhiên trừng lớn mắt!. Chỉ thấy một cô gái có năm phần giống Trần Dục Nhiên nhưng xinh đẹp tinh tế Trần Dục Nhiên hơn mấy lần đang cầm máy quay thản nhiên đi tới, trực tiếp tựa vào trong lòng Trương Quân Dật. Hóa ra đó là em gái nhỏ hơn Trần Dục Nhiên một tuổi, Trần Ngọc Dung!. Trên mặt Trương Quân Dật lộ ra vẻ dịu dàng mà Trần Dục Nhiên chưa từng thấy qua. Một tay của hắn khoát lên vai Trần Ngọc Dung, ôm sát cô ta hỏi “Vừa lòng không?”. “Anh nên chờ anh ta cũng cởi cả quần luôn!” Trần Ngọc Dung gắt giọng. Trương Quân Dật vẻ mặt xin thứ cho kẻ bất tài “Cậu ta có thể có cái gì để nhìn chứ?”. Trần Ngọc Dung bị nét mặt ghét bỏ của hắn chọc cho cười khanh khách không ngừng, đáng yêu mà ôm lấy cổ của hắn kéo đầu hắn xuống. Trương Quân Dật dung túng cúi đầu, hôn lên môi cô ta. Hai người không coi ai ra gì mà trao đổi một nụ hôn nóng bỏng!. Ngươi chung quanh phát ra tiếng huýt sáo cùng tiếng vỗ tay khen ngợi!. Không cần bất kỳ giải thích gì, Trần Dục Nhiên đã biết chuyện gì xảy ra. Cậu sững sờ nhìn hai người đang hôn môi nồng nhiệt kia, màu máu trên mặt rút dần, thân thể cứng ngắc như băng giống như chỉ cần một ngón tay, là có thể đem cậu đập nát… Một người mà cậu cho rằng đời này là người tốt với cậu nhất, một người là em gái của cậu… Trần Ngọc Dung sảng khoái nhìn khuôn mặt tuyệt vọng không chịu nổi của Trần Dục Nhiên, không chút lưu tình nói “Tự mình đa tình… Tiện nhân!” . Trần Dục Nhiên chấn động thật mạnh!. “… Thật không biết xấu hổ!”. “Đồng tính luyến ái biến thái!”. “Cậu ta cho mình là ai? Thật ghê tởm!”. Bên tai tất cả đều là lời nói chỉ trích sỉ nhục, Trần Dục Nhiên đờ đẫn nhìn Trương Quân Dật khoanh tay đứng nhìn thờ ơ như không. Cho nên… Tất cả giúp đỡ, nâng đỡ từ trước tới nay của hắn đối với cậu, toàn bộ, toàn bộ! Đều là lừa gạt! Đều là nói dối!. “… A Dật, A Dật… Cậu đã nói thích tớ, cậu đã nói… Nói thích mà?”. Trần Dục Nhiên cúi đầu, giống như đang nói mê lẩm bẩm không tiếng động, chỉ cảm thấy bản thân rơi vào trong một cái vỏ thật cứng, trước mắt đều là vẻ mặt xem thường khinh bỉ của người khác, giọng của bọn họ tầng tầng lớp lớp, nghe không chân thật… “Game over, cút đi!”. Lời nói cay nghiệt vô tình của Trương Quân Dật cho Trần Dục Nhiên đả kích cuối cùng, xuyên thấu qua lớp vỏ bảo vệ của bản thân cậu, tiến thẳng vào trong não cậu, trong tim cậu, khiến cậu không có chỗ nào che giấu, khuất nhục xấu hổ và giận dữ muốn chết!. “A a a a a!” Trần Dục Nhiên phát ra một tiếng gào thét, giống như con thú nhỏ bị thương, lảo đảo liền xông ra ngoài…
Editor Seka . . . Từ sau khi Trần Dục Nhiên tám tuổi, phần lớn thời gian đều ở tại ký túc xá của trường học, chỉ có nghỉ đông và nghỉ hè mới có thể trở về Trần gia. Sau khi lên đại học, Trần Dục Nhiên bắt đầu dùng thời gian nghỉ đông và nghỉ hè làm công kiếm tiền, số lần về Trần gia liền càng ngày càng ít. Trần Huy công việc bận rộn, chuyện trong nhà đều giao cho vợ là Ninh Thanh Thanh xử lý. Với đứa con cả trầm mặc hướng nội vô năng Trần Dục Nhiên này, chỉ biết là cậu không có thiếu tay gãy chân, có phí sinh hoạt có thể dùng, những thứ khác căn bản không thèm để ý tới. Hơn nữa trong mắt gã luôn luôn cưng chiều cô con gái lớn Trần Ngọc Dung hiểu chuyện chững chạc, hơn nữa Trần Dục Nhiên ở trường lại học chung một lớp với cô ta, cho dù Trần Dục Nhiên gây ra họa, Trần Ngọc Dung đều có thể giải quyết thay cho Trần Dục Nhiên. Đây là kết quả tinh tế của Trần Ngọc Dung, sau hơn một năm. Ninh Thanh Thanh thuận thế làm trò trước mặt Trần Huy, đem nhiệm vụ đưa phí sinh hoạt cho Trần Dục Nhiên giao cho Trần Ngọc Dung, vì thế Trần Huy càng yên tâm. Trần Dục Nhiên trước kia quật cường, cho dù bị Trần Ngọc Dung nắm mạch máu kinh tế, bị cắt xén bị kéo dài, thật sự không rên một tiếng, giống như việc mở miệng xin giúp đỡ từ Trần Huy chính là nhận thua, ngay cả tự tôn cũng sẽ không còn. Kỳ thật cậu thật sự suy nghĩ nhiều quá… Trần Dục Nhiên yên lặng nghĩ. Thế giới này, khóc không nhất định có ăn, nhưng không khóc, vậy khẳng định là không có ăn. Đến khu nhà lớn của Trần gia, xuống xe, đôi song sinh cùng Trần Dục Nhiên mỗi người đi một ngả. Đôi song sinh trực tiếp trở lại trong nhà mình —— Một tòa biệt thự độc lập kiểu châu Âu xa hoa, diện tích rộng lớn. Trần Thụ thì mang theo Trần Dục Nhiên đi về phía biệt thự tòa nhà chính cổ kính cách đó không xa để gặp Trần Dũng, nhận được lời truyền xuống nói không gặp của Trần Dũng, vì thế ông ta mang theo Trần Dục Nhiên trở lại biệt thự. Giống với vẻ ngoài xa hoa của biệt thự, bố trí trong biệt thự đều lấy màu trắng, màu vàng theo phong cách sang trọng của châu Âu. Chiếc đèn chùm tinh xảo phức tạp, chiếc sofa da thật nạm kim cương, sàn nhà là từng viên đá cẩm thạch thiên nhiên cỡ lớn…. Đi đến phòng khách, một quý phu nhân dáng người xinh xắn, vẻ mặt yêu kiều đứng lên, nhẹ giọng nói “Chú Trần, vất vả chú phải đi đón bọn nhỏ về…”. Bà ta chính là Ninh Thanh Thanh. Yếu đuối dịu ngoan, săn sóc tỉ mỉ, rõ ràng đã bốn mươi ba tuổi, nhìn qua lại như chỉ đang ở trong độ tuổi hai mươi, ánh mắt mơ mơ hồ hồ như nai con vô hại, làm người ta hết sức yêu thương. “Đây là phận sự của tôi, phu nhân, xin đừng khách khí.” Trần Thụ cười tủm tỉm nói. Ninh Thanh Thanh mỉm cười thùy mị “Dục Nhiên cũng trở về rồi à. Hôm nay là sinh nhật Dung Dung, mấy đứa chơi vui nha.” Giọng điệu quan tâm thân thiết. Nhìn bộ dáng này của Ninh Thanh Thanh, ai dự đoán được bà ta lại không thể chờ đợi để gặp đứa con trai riêng, ngay cả tiền sinh hoạt cũng động tay động chân? Không, bà ta quả thực không có’ không đợi gặp đứa con riêng, bà ta chỉ là đem chuyện chăm sóc’ đứa con riêng, giao cho đứa con gái luôn bất hòa với đứa con riêng… “Vâng, dì Ninh.” Con mắt trong veo của Trần Dục Nhiên chớp chớp, điềm nhiên trả lời, lại nói, “Em gái mời con tham gia, con đương nhiên sẽ chơi thật vui. Bất quá lễ phục của con để ở ký túc xá trong trường không có mang theo, xin dì Ninh giúp con chuẩn bị một bộ đi.”. Lời này vừa nói ra, Trần Thụ nhìn về phía Trần Dục Nhiên, trên mặt Ninh Thanh Thanh sửng sốt, có chút phản ứng không kịp. Sau khi Trần Dục Nhiên bắt đầu hiểu chuyện, đối với Ninh Thanh Thanh đều là bài xích từ đáy lòng, mỗi lần phải cùng nói chuyện với Ninh Thanh Thanh, cậu đều có thể trốn thì trốn, lui đến một góc, tránh không được thì vẻ mặt miễn cưỡng, hồi lâu mới ấp úng ra một câu. Cậu chưa từng dùng thái độ bình tĩnh như vậy để gọi Ninh Thanh Thanh là dì Ninh’, càng đừng nói tới việc gọi Trần Ngọc Dung luôn gây khó dễ cho cậu là em gái’. Phục hồi lại tinh thần, Ninh Thanh Thanh nhớ tới lời Trần Dục Nhiên nói, trong lòng hiện lên một chút không được tự nhiên. Bà ta đem chuyện đưa phí sinh hoạt cho Trần Dục Nhiên giao cho Trần Ngọc Dung xử lý, chính là chắc chắn Trần Dục Nhiên sẽ không dám phản ứng gì, sẽ không xin giúp đỡ từ người Trần gia. Kỳ thật trong lòng bà ta biết rõ tình trạng cuộc sống của Trần Dục Nhiên. Lễ phục’ trong miệng Trần Dục Nhiên, căn bản không có khả năng tồn tại. Nhưng Trần Dục Nhiên không có nói rõ, ngược lại cho bà ta một cái bậc thang, đây là đang thể hiện mình với bà ta sao?. Ninh Thanh Thanh cẩn thận nhìn sắc mặt Trần Dục Nhiên, tuyệt đối thật không ngờ có một ngày bà ta sẽ bởi vì một câu của Trần Dục Nhiên mà tâm thần không yên. “Dì Ninh, hay là dì muốn cho người tới ký túc xá trường con giúp con mang lễ phục qua đây?” Thấy Ninh Thanh Thanh chậm chạp không đáp, Trần Dục Nhiên khó hiểu hỏi. “Dục Nhiên yên tâm, dì Ninh sẽ giúp con chuẩn bị.” Ninh Thanh Thanh hơi hơi cắn môi, dịu dàng nói. “Dạ.” Trần Dục Nhiên gật đầu, vẻ mặt đương nhiên, dường như đem Ninh Thanh Thanh trở thành người hầu có thể sai khiến. Trong mắt Ninh Thanh Thanh hiện lên chút không vui. “Trần Dục Nhiên!” Trần Ngọc Dung đang đi xuống lầu, vừa vặn thấy một màn như vậy, không khỏi giương giọng gọi tên Trần Dục Nhiên, trong giọng nói hàm chứ cảnh cáo. “Ngọc Dung, gọi anh hai.” Trần Dục Nhiên nhíu mày, “Dì Ninh dạy em như vậy sao? Thân là con gái Trần gia, sao lại không lễ phép như thế?”. Trần Ngọc Dung nghẹn lời, ánh mắt trợn to, vẻ mặt không dám tin. “Anh dám…”. “Dung Dung, gọi anh hai.” Ninh Thanh Thanh đột nhiên cắt ngang lời nói chưa xong của Trần Ngọc Dung. “Mẹ!” Trần Ngọc Dung bất mãn nhìn về phía Ninh Thanh Thanh, liền thấy Ninh Thanh Thanh nhẹ nhàng vứt cho cô ta một ánh mắt ra hiệu. Trần Ngọc Dung cuối cùng chú ý tới Trần Thụ đứng yên một bên, im lặng nhìn một màn trước mắt, không cam lòng mà mím chặt môi. Mấy thủ đoạn nhỏ của cô ta từ dưới nhằm vào Trần Dục Nhiên có thể sẽ không có người để ý, nhưng ông nội Trần Dũng tuyệt không cho phép mâu thuẫn trong nhà bại lộ ra ngoài, ngay cả người ngày càng kín đáo khôn khéo tác phong thương nhân càng ngày càng tăng lên như Trần Huy cũng không được phép. Hơn nữa Ninh Thanh Thanh luôn luôn lấy hình tượng mảnh mai dịu dàng săn sóc, không thể bởi vì Trần Dục Nhiên mà ảnh hưởng đến hình tượng của Ninh Thanh Thanh ở trong cảm nhận của Trần Huy. Trần Thụ là tai mắt của Trần Dũng, bởi vậy cũng không thể ở trước mặt ông ta gây khó xử cho Trần Dục Nhiên… Nhưng muốn Trần Ngọc Dung gọi Trần Dục Nhiên là anh hai’, đó là nằm mơ! Cô ta tuyệt đối sẽ không thừa nhận!. “Mẹ, con giúp mẹ chuẩn bị lễ phục cho anh ta.” Trần Ngọc Dung khôn khéo nói. “Ừ, ánh mắt của Dung Dung rất tốt, nhất định có thể giúp Dục Nhiên chọn được một bộ quần áo tốt.” Ninh Thanh Thanh yêu thương nói. “Vậy vất vả em rồi.” Trần Dục Nhiên không hề dị nghị. Trong lòng Trần Ngọc Dung không thoải mái, xoay người lên lầu. “Chú Trần, làm chú chê cười. Bọn nhỏ không hiểu chuyện, thích đùa giỡn.” Ninh Thanh Thanh cười nói, “Hôm nay sinh nhật Dung Dung, liền dung túng con bé một ngày làm cô gái được chiều chuộng đi! Yến tiệc tối nay bắt đầu, chú Trần nhất định phải đến sớm một chút.”. Khuôn mặt béo tròn của Trần Thụ cười đến thoải mái “Tiểu thư là cháu gái lão gia yêu thương, cũng không phải là cô gái được chiều chuộng sao? Cám ơn phu nhân, tôi sẽ đến cùng với lão gia.”. Ninh Thanh Thanh yên lòng, tự mình đưa ông ta tới cửa. Quay người lại, bà ta đang suy nghĩ mấy câu đã nói với Trần Dục Nhiên, dò xét nguyên nhân cậu đột nhiên thay đổi thái độ, nhưng chỉ nhìn thấy bóng dáng thanh thản đi lên lầu của cậu. “Dục Nhiên?” Ninh Thanh Thanh gọi cậu lại. Sao không nói với bà ta một tiếng nào đã đi như thế, đây là lễ phép của đứa trẻ Trần gia sao?. Bà ta đang định mở miệng chất vấn, Trần Dục Nhiên đã muốn xoay người, một tay khoác lên tay vịn cầu thang khảm ngọc thạch quý báu, hơi có lỗi nói “Dì Ninh, con mệt, về phòng nghỉ ngơi trước, khi nào tiệc bắt đầu xin cho con biết.” Kỳ thật Trần Ngọc Dung vẫn luôn nói là tiệc sinh nhật’ chứ không phải dạ tiệc sang trọng. Nhưng Trần Dục Nhiên nghe được lời của Ninh Thanh Thanh, đã hiểu sự khác biệt trong đó. Cậu liền nói như vậy, hai mắt trong veo sáng ngời, sắc mặt lạnh nhạt biếng nhác, dáng người yếu ớt thon gầy, quần áo đơn giản bình thường, lại dấu không được sự bình yên thong dong ở khắp người, lưng không đứng thẳng làm người ta có loại cảm giác thản nhiên khiêm nhường. Trong nháy mắt Ninh Thanh Thanh cảm thấy cậu mới là chủ nhân của tòa biệt thự này, đang từ trên cao thờ ơ nhìn xuống người hầu là bà ta. Sắc mặt Ninh Thanh Thanh không khỏi hơi đổi. “Dì Ninh?” Trần Dục Nhiên nghi hoặc lại gọi một câu. Ninh Thanh Thanh miễn cưỡng mỉm cười “Nếu Dục Nhiên mệt, liền nghỉ ngơi đàng hoàng một lát đi…”. “Tiệc tối bắt đầu thì cho con biết, con sẽ không quên.” Trần Dục Nhiên lặp lại một lần, sau đó cất bước nhàn nhã mà tiếp tục lên lầu… Trần Ngọc Dung nghẹn một hơi lên lầu, đi thẳng về phía phòng của đôi anh em song sinh Trần Cảnh Nhiên và Trần Phách Nhiên. Tình cảm của Trần Cảnh Nhiên cùng Trần Phách Nhiên từ thuở nhỏ đã cực kỳ tốt, căn bản là không rời nhau. Ở Trần gia, bọn họ đều dùng chung một căn phòng. Trần Ngọc Dung không có gõ cửa, cạch’ một tiếng mở cửa phòng ra, sắc mặt không tốt đi vào. Trong phòng, Trần Cảnh Nhiên ngồi ở trên ghế sofa đọc một quyển sách nguyên văn bằng tiếng Đức, Trần Phách Nhiên đang dùng máy tính chơi game. Hai người cùng nhìn về phía Trần Ngọc Dung, trên mặt hiện lên một ít không vui vì bị làm phiền. Trần Ngọc Dung không có chú ý tới. Cô ta tinh tế cắn răng “Trần Dục Nhiên!” Sau đó từ nhiên đem chuyện vừa xảy ra ồ ồ nói lại một lần. Trần Cảnh Nhiên cùng Trần Phách Nhiên ăn ý liếc nhau. Bọn họ từ tiểu học đã bắt đầu vào học trong học viện Minh Hoàng. Học viện Minh Hoàng có một khu nhà ký túc xá trường học, chỉ có nghỉ đông và nghỉ hè mới nghỉ. Bọn họ được ông nội Trần Dũng coi trọng, cho dù về nhà, đều là ở bên chỗ Trần Dũng, chỉ thỉnh thoảng mới quay về nhà cha mẹ ruột. Nhiều năm qua, bọn họ cùng cha mẹ chị gái chung đụng thì ít mà xa cách thì nhiều. Khi còn bé bọn họ tuy nhỏ, nhưng vô cùng thông minh, hiểu chuyện rất sớm. Người chị ruột Trần Ngọc Dung này đã từng có một khoảng thời gian hết sức không thích bọn họ, luôn dùng một loại ánh mắt ngạc nhiên nghi ngờ giống như bọn họ không nên tồn tại mà lặng lẽ nhìn bọn họ. Đó cũng chính là nguyên nhân quan trọng làm bọn họ rất nhanh trưởng thành hiểu chuyện. Mãi đến năm bốn tuổi chính thức nhập hộ tịch vào Trần gia, bọn họ thông minh xinh đẹp rất được ông nội Trần Dũng yêu thích, sau đó không lâu mới năm tuổi đã thông qua tổng hợp lại xác định và đánh giá của học viện Minh Hoàng, Trần Ngọc Dung mới bắt đầu thay đổi thái độ, yêu thương bọn họ. Trần Ngọc Dung cho là bọn họ tuổi còn nhỏ không hiểu, kỳ thật bọn họ đều xem ở trong mắt ghi tạc trong lòng. Chẳng qua cô ta là chị ruột của bọn họ, cho dù có chút tâm tư lợi dụng nhỏ, cũng quả thật có chút che chở bọn họ, hai anh em mới mở một mắt nhắm một mắt cho qua với cô ta. Hơn nữa muốn nói chú ý coi trọng, bọn họ cảm thấy người chị này chú ý đến người anh trai cùng cha khác mẹ là Trần Dục Nhiên nhiều hơn. Trần Ngọc Dung dáng vẻ không tệ, học tập tốt, còn được trưởng bối Trần gia yêu thương dung túng, nhưng trước sau lại nắm chặt không tha Trần Dục Nhiên đã không còn gì cả. Điều đó làm Trần Cảnh Nhiên và Trần Phách Nhiên thực sự có chút khó hiểu. Nhưng chính bởi vì có Trần Dục Nhiên, lực chú ý của Trần Ngọc Dung mới không có đặt toàn bộ ở trên người bọn họ, làm cho bọn họ thoát được cái phiền toái này, bọn họ tất nhiên sẽ không lắm lời sửa lại tính cố chấp của Trần Ngọc Dung, cứ như vậy mà thờ ơ lạnh nhạt nhìn Trần Ngọc Dung dùng các loại thủ đoạn gây khó dễ Trần Dục Nhiên. Đối với ân oán giữa Trần Dục Nhiên và Trần Ngọc Dung, Trần Cảnh Nhiên cùng Trần Phách Nhiên chưa bao giờ nghĩ tới việc muốn nhúng tay vào. Ở trong mắt bọn họ, Trần Ngọc Dung chiếm hết ưu thế, đủ để ứng phó. Đây là lần đầu tiên bọn họ nhìn thấy Trần Ngọc Dung bị Trần Dục Nhiên đánh phản lại. Mà Trần Ngọc Dung rõ ràng trở tay không kịp, lòng người đại loạn. “… Anh ta cho rằng anh ta là cái cái gì vậy? Lại muốn mẹ chuẩn bị lễ phục cho anh ta!” Trần Ngọc Dung tức giận nói. “Là chị mời anh ta tham gia tiệc sinh nhật, anh ta còn ở trước mặt chú Trần làm rõ…” Hơn nữa Trần Dục Nhiên rơi vào tình cảnh ngay cả lễ phục dạ tiệc cũng không có như ngày hôm nay, chính là do một tay Trần Ngọc Dung thúc đẩy. Chỉ cần Trần Dục Nhiên mặc đồ bình thường xuất hiện ở dạ tiệc, sự thật còn mạnh hơn cả lời nói, toàn bộ mặt mũi Trần gia đều sẽ mất hết. Trần Cảnh Nhiên khép quyển sách nguyên văn tiếng Đức lại, chậm rãi nói. “Ai kêu chị mời anh ta!” Trần Phách Nhiên nháy mắt, hai hàng lông mày nhếch lên. “Chị cũng không có cho phép anh ta xuất hiện ở dạ tiệc!” Hôm nay là sinh nhật hai mươi tuổi của Trần Ngọc Dung, cũng là ngày Trần gia ở trên xã hội thượng lưu chính thức giới thiệu Trần Ngọc Dung. Từ hôm nay, cô ta bắt đầu chính thức bước vào giới xã giao ở thành phố Thiên Khê. Trần Ngọc Dung cố ý nói với Trần Dục Nhiên là tiệc sinh nhật’, đồng thời còn thông qua em trai cùng Trần Thụ cưỡng chế cậu đến, chỉ là muốn cho cậu lui ở trong góc, trơ mắt nhìn cô ta được xem như là công chúa Trần gia được long trọng giới thiệu với mọi người, để cậu lại một lần nữa khắc sâu nhận thức được sự chênh lệch giữa hai người. Dù sao tham gia tiệc sinh nhật’, Trần Dục Nhiên nhất định sẽ không chuẩn bị lễ phục sang trọng, không có lễ phục sang trọng cậu không có cách nào bước vào được, cô ta đã sắp xếp người không cho cậu xuất hiện tại nơi tổ chức. Ai biết, chẳng những thất bại trong gang tấc, còn bị làm cho đâm lao phải theo lao, phải cho cậu xuất hiện ở trên buổi dạ tiệc!. “Vậy chị tính thế nào?” Trần Cảnh Nhiên điềm tĩnh hỏi. Trần Ngọc Dung chớp mắt, cười lạnh “Anh ta muốn lễ phục không phải sao? Chị liền lấy một bộ lễ phục của bọn mày cho anh ta! Thời gian gấp như vậy, chị nhưng không có cách nào…” Hai anh em Trần Cảnh Nhiên cùng Trần Phách Nhiên mới mười sáu tuổi, nhưng dáng người bọn bọ khá cao, đã cao gần 180cm. Trần Dục Nhiên hai mươi tuổi, lại chỉ cao ước chừng 170 cm. Mặc quần áo của bọn họ, Trần Dục Nhiên xem chừng nhất định chẳng ra cái gì cả, nhìn cậu còn dám xuất hiện ở dạ tiệc nữa hay không!. “Không thể thực hiện được.” Mắt phượng hẹp dài của Trần Phách Nhiên nheo lại, không lưu tình chút nào đánh vỡ ý nghĩ kỳ lạ của Trần Ngọc Dung. Trần Ngọc Dung không vui mà nhìn cậu ta “Sao lại không được?”. “Anh ta nếu mở miệng gọi mẹ là dì Ninh’, gọi chị là em gái’, đã có chuẩn bị chị không đồng ý được yêu cầu của anh ta. Đoán chừng, nếu chị thật sự cho anh ta mặc quần áo không vừa người, anh ta nhất định sẽ mặc nó thoải mái xuất hiện tại dạ tiệc.” Hiệu quả này, so với mặt quần áo hàng ngày xuất hiện tại dạ tiệc càng khó nhìn hơn. Trần Cảnh Nhiên cũng không nói gì tiếp để kích thích Trần Ngọc Dung. “… Anh ta sẽ không biết xấu hổ như vậy?” Trần Ngọc Dung khó có thể tin mà la nhỏ. “Chị, đối mặt hiện thực đi, Trần Dục Nhiên anh ta thay đổi rồi. Xảy ra chuyện gì hoặc xuất hiện người nào đó, khiến anh ta thay đổi!” Trần Phách Nhiên lạnh lùng nói. Trần Ngọc Dung nghĩ đến cái gì đó, mặt cương lại, sắc mặt hơi đổi… ====================================== Tác giả nói ra suy nghĩ của mình Trần Dục Nhiên Vì có thể càng thêm lười nhác… -HẾT CHƯƠNG 10-
trọng sinh chi tôi lười anh lại đây