trọng sinh chi tô trạm
Nhưng mà Tô Trạm sinh ra đã trắng, lại là một dáng vẻ da dẻ non nớt, Tô Phiếm cau mày một cái, luôn cảm thấy có một loại cảm giác đồ sứ hoàn mỹ trắng như ngọc đột nhiên lại xuất hiện một vết nứt. Ngày thường đa phần mặc quần dài, áo có tay, vị trí vết sẹo lại được che giấu, vì thế mà Tô Phiếm vẫn luôn không chú ý đến.
(NHN) Theo thống kê của Sở GD-Đ T Hà Nội, số lượng hồ sơ đăng ký dự thi Đ H, CĐ năm nay của Hà Nội là 159.660 hồ sơ, giảm 33.156 hồ sơ so với năm 2009. Trong đó số lượng hồ sơ đăng ký dự thi và o khối C khá ít, chỉ đạt 5,2%.
️ Đọc truyện tranh Trọng Sinh Đoàn Sủng: Phu Nhân Ảnh Đế Vừa Nghèo Vừa Dữ [Trọng Sinh Đoàn Sủng : Ảnh Đế Phu Nhân Vừa Nghèo Vừa Hung] Chap 4 Full Tiếng Việt bản đẹp chất lượng cao, cập nhật nhanh và sớm nhất tại DichTruyen
Chương 60. Hai người bị chó người ta thả ra rượt hai con phố, lúc này mới chạy đến nơi đậu xe. Tài xế và các vệ sĩ thấy hai thiếu gia thở hồng hộc chạy về giống như bị người ta truy đuổi, lập tức liền khẩn trương rối rít muốn móc súng ra, Tô Phiếm chạy đến
Previous Next Chương 891, nhi tử có thể từ bỏ, cháu gái càng trọng yếu hơn! Mạt Thế Phàm Nhân; 3542 từ; 22/10/20-00:01
Mà vài ngày trước, y bị bắt cóc, vì mình mà sống chết không rõ. Tô Phiếm chú ý đến động tĩnh liền quay đầu lại thấy là Tô Trạm, nở một nụ cười thật tươi, lắc lắc quyển sách trong tay, nói với Tô Trạm: "A Trạm, mau đến đây, anh kể chuyện cho em nghe. Chuyện xưa dân gian của Miến Điện này rất thú vị đó.".
usdihobmont1972. Lúc Tô Trạm tỉnh lại phát hiện mình đã ở trong nhà ở Yangon, chỉ là bên cạnh trống trơn, lần này tỉnh lại, không có người nào đó ở bên cạnh mình. Hắn phỏng đoán rằng mình chỉ là vừa sợ hãi vừa phẫn nộ ở trong nước quá lâu, cho nên bây giờ đứng dậy chỉ là có chút mệt mỏi. Nghĩ đến Tô Phiếm, Tô Trạm vén chăn xuống ở bên này tốt hơn ở Mạnh Quả, lớn hơn Mạnh Quả, mà bây giờ cả một tầng, ngay cả bóng người cũng không thấy ai, sự xa hoa và đẹp đẽ của nó thể hiện rõ ràng cả căn nhà trống rỗng. Tô Trạm đi ra khỏi phòng, thoáng suy nghĩ một chút, ngược lại đi về hướng thư phòng của cha.“Bạch –” Tô Chính Cương vỗ bàn bỗng nhiên đứng dậy, đè nén sự phẫn nộ nói “Nói với Đảng Cộng Sản Miến Điện, chúng nó nếu như động vào một sợi lông của con trai tôi, đừng nói đến đem địa bàn trả cho chúng nó, lão tử phải đem chúng nó đuổi đến núi ở biên giới Trung Quốc – Miến Điện! Muốn uy hiếp tôi cũng không phải dễ đâu!”“Dạ, tướng quân, vậy, vậy tôi liền cứ thế này mà trở về?” Triệu phó quan bên này Ý Ánh cau mày kéo kéo áo của Tô Chính Cương biểu thị ông ngồi xuống “Chính Cương, anh như vậy là muốn hại chết A Phiếm sao?” Ngược lại nói với Triệu phó quan “Anh trước tiên hồi âm với bọn họ, mọi việc đều có thể thương lượng, nhưng mà tuyệt đối phải bảo đảm sự an toàn của đại thiếu gia. Nhưng mà, giống như lời của tướng quân nói, nếu như A Phiếm hễ thiếu đi một cọng lông măng nào, chúng ta tuyệt đối không chịu để yên.”Chung Ý Ánh nét mặt thanh tú xinh đẹp, tính tình dịu dàng, từ trước đến nay nói chuyện đều là ôn nhu nhỏ nhẹ, lúc này chỉ vài câu nói, nói năng lại rất có khí phách mang theo sự nghiêm nghị, nghe được khiến cho Triệu phó quan và một nhóm sĩ quan cao cấp theo bọn họ đến Yangon trong lòng đều cảm thấy run lên. Lúc Tô Trạm đẩy cửa tiến vào, thấy được chính là cảnh tượng như vậy, thấy hắn tỉnh lại, Chung Ý Ánh vội vàng nắm lấy tay của Tô Trạm, từ trên xuống dưới kiểm tra một lượt, lúc này mới hoàn toàn yên tâm, nhưng mà thấy được con trai nhỏ thì liền nghĩ đến con trai lớn đang rơi vào trong tay địch, trong lòng lại càng thêm đau Chính Cương đi qua một phen ôm lấy con trai nhỏ, nói rằng “A Trạm, chúng ta lúc tìm con, con đang ở dưới nước, sao lại chỉ có một mình con?”Tô Trạm lúc này được ôm vào lòng cha, chỉ cảm thấy cảm giác vô cùng an toàn trước nay chưa từng có, nhưng hắn biết, sự bình yên lúc này của hắn là dựa vào Tô Phiếm mà đổi lại.“A Phiếm để con trốn dưới nước, y một mình dẫn mấy người kia chạy đi, nhưng mà chưa chạy được bao xa liền bị bắt lấy.” Nghĩ đến một màn Tô Phiếm bị người ta bịt miệng ôm đi, Tô Trạm chỉ cảm thấy giống như có một bàn tay nắm thật chặc trái tim của người chỉ biết Tô Phiếm và Tô Trạm chạy riêng lẻ, mà Tô Phiếm vừa bị bắt, Tô Trạm cũng tránh được một kiếp, không nghĩ đến bên trong lại có nguyên do như con trai mí mắt híp lại, nét mặt buồn bực không vui, rất nhiều lời Chung Ý Ánh đã nói rất nhiều lần với Tô Trạm, nhưng lần này lại nói nữa, nàng biết Tô Trạm sẽ hiểu được, hai đứa con của Tô gia, dường như đều trưởng thành trong mùa hè chỉ im lặng mà nhìn con trai của mình “A Trạm, con phải nhớ lấy, đời này là A Phiếm đã cứu con. Sau này cho dù làm cái gì, con cũng phải nhớ y là anh trai của con, các con phải ở cùng nhau thật tốt, mãi mãi là hai anh em tốt.”Hắn vốn là muốn nhớ kỹ một đời này, đời trước là Tô Phiếm giết hắn, nhưng hắn bây giờ lại muốn nhớ rằng, là Tô Phiếm liều mạng mà cứu hắn và Tô Phiếm, một báo một trả, rõ nhớ đến ngày đó lúc mình vừa được sống lại, cầm con dao muốn đem Tô Phiếm làm thịt có bao nhiêu ấu trĩ tuỳ hứng vô tri. Nhưng bây giờ Tô Phiếm thật sự nguy hiểm tính mạng, hắn lại hoảng hốt lo lắng đến mức khó mà kìm chế được — Đó là anh trai của hắn, ngoại trừ cha mẹ trước mặt ra, trên thế giới này hiện nay y là người duy nhất cùng hắn có quan hệ huyết thống, người có thể buông tha tính mạng của mình để đổi lại sự an toàn cho được sống lại lần nữa trên cái thế giới này, một lần nữa làm Tô Trạm mà sống tiếp, Tô Trạm phát hiện, mỗi một bước mà hắn đi đều không giống với lúc trước. Cái thế giới này cũng không phải là cái thế giới lúc 9 tuổi ở đời trước — Ví dụ như nhiều thêm một Mục Thiên Chương, ví dụ như Nghiêm thúc thúc đời trước chưa bao giờ gặp mặt, ngay cả quen biết con trai của ông là Nghiêm Tòng Gia; Hắn bởi vì sự cẩn thận thật thà của Tô Phiếm mà lựa chọn ra ngoài đi học, lại đúng lúc gặp được công cuộc tẩy chay tiếng Hoa của Miến Điện, Tô Phiếm bị bắt…Tô Trạm cảm thấy, tất cả ở đây đều rất quen thuộc, nhưng cũng đồng thời xa lạ, hắn không biết mỗi một bước đi của mình có phải là sẽ giống như bây giờ mang theo phản ứng dây chuyền không ngờ tới hay không?Đời này, hắn muốn nghiêm túc mà sống, lại mới biết sống được nghiêm túc kỳ thực không hề dễ dàng. Tô Trạm thậm chí nghĩ lại mà sợ, lần ngoài ý muốn này sẽ đoạt mạng của Tô Phiếm hay không, giống như thế giới này ngoài ý muốn nhiều hơn một Mục Thiên Chương, cũng sẽ không ngoài ý muốn thiếu đi một Tô Phiếm phải không?Tô Trạm từ trước đến giờ chưa bao giờ cảm thấy mệt mỏi như vậy, đối diện với thế giới quen thuộc nhưng đi mỗi bước đều không biết.“Cha.” Tô Trạm vòng tay qua cổ của Tô Chính Cương dựa đầu vào vai của ông, đem mặt vùi vào cổ của cha, hắn thở dài nói “Có phải là nếu như con không đồng ý đến Yangon học, thì A Phiếm sẽ không xảy ra chuyện hay không?”Có lẽ hắn nên giống như năm đó khóc lóc om sòm ăn vạ mà cự tuyệt đến Yangon học, hắn dựa vào cái gì, liền cảm thấy đời trước mình sống hơn 28 năm liền có thể nhẹ nhàng mà lựa chọn không giống như trước, cho rằng tất cả con đường đều sẽ theo như lộ tuyến đã tưởng tượng sao?Chung Ý Ánh thở dài, ở bên cạnh sờ đầu Tô Trạm “Đứa nhỏ ngốc, con sao lại có thể nghĩ như vậy? Nếu nói như vậy, đầu sỏ gây nên là ta và cha con, là chúng ta muốn các con đến đây đi học.”Tô Chính Cương ôm thân thể nhỏ bé mềm mại của con trai, vươn tay ra xoa xoa, lại vô cùng kiên định nói rằng “Con trai con yên tâm, chúng ta sẽ cứu A Phiếm trở về, con còn con nít, đừng nghĩ nhiều, được rồi, để mẹ dắt con đi ngủ đi.”Tô Chính Cương đối với con trai lớn thường không lên tiếng của mình không thể không nhìn với cặp mắt khác xưa. Ông biết mọi người đều cảm thấy Tô Phiếm xuất thân không tốt lắm, nhưng ông không ghét bỏ xuất thân của Tô Phiếm, chỉ là cảm thấy sự xuất hiện của Tô Phiếm hoàn toàn là ngoài ý muốn, hơn nữa mặt mũi của cô gái lúc đó cũng hoàn toàn không nhớ rõ, lúc dẫn Tô Phiếm xuất hiện, ông chỉ cảm thấy chính mình có một loại cảm giác bị tính nữa tính cách của Tô Phiếm cũng không phải là loại thẳng thắn nhanh nhẹn mà ông thích, thậm chí có lúc ông cảm thấy đứa nhỏ này âm u quá, cả ngày im lặng không nói chuyện, rất không khiến cho người khác yêu thích. Mặc dù Tô Trạm tính tình không tốt, thích ầm ĩ, nhưng thấy được chính là loại người hoạt bát thông minh, hơn nữa ông ngoại của Tô Trạm đối với ông có ân, mẹ của Tô Trạm là người mà cuộc đời này ông yêu nhất, Tô Trạm là đứa con mà ông và vợ đã chờ đợi từ rất lâu, Tô Chính Cương không thiên vị cưng chiều đứa con nhỏ cũng không nghĩ đến cho đến khi Tô Phiếm khiến mình không phải là rất có thể coi trọng đang ở thời khắc nguy cấp nhất, có thể để cho em trai trốn tốt, mình thì dẫn người xấu đi. Điều này khiến cho Tô Chính Cương cảm thấy, mặc dù y không phải là con trai của mình, coi như là người khác, cũng khiến cho ông kính nể. Ông cảm thấy sai lầm lớn nhất của mình là nhìn lầm Tô Trạm gật gật đầu, hắn tin tưởng người cha tướng quân của mình, hắn cũng tin tường, anh trai thông minh lanh lợi đó của mình sẽ không dễ dàng chết như Ý Ánh đút cho hắn một chút cháo liền để cho hắn đi ngủ. Bởi vì cảm thấy con nít bị hoảng sợ, nàng còn đặc biệt kêu người bỏ vào một chút thuốc an thần vào trong cháo lại không gây hại đến cơ thể, nhưng mà Tô Trạm sau khi buồn ngủ vẫn không quá an ổn. Hắn mơ một giấc mơ dài, trong mơ mình chỉ cảm thấy trái tim đau nhói dưới nước, lại mất đi sức lực. Mà Tô Phiếm trên bờ vốn là vẫn luôn mỉm cười vênh váo bình tĩnh, sau khi mình không còn động tĩnh, sắc mặt tái nhợt doạ người, thậm chí là tay run run kêu người khác vớt hắn lên từ trong nước. Hắn bị người ta vớt lên, có người thử hô hấp của mình. Mà Tô Phiếm trước tiên là không thể tin sửng sốt cả nửa ngày, sau đó mỉm cười ôm lấy thi thể của mình, chỉ có điều nụ cười đó thê lương đến quỷ dị, y còn ôm mình nói liên miên cái gì đó, chỉ có điều trong mơ hắn không thể nghe mà tràng cảnh vừa chuyển, hai người bọn họ đều trở thành con nít chạy a chạy trong sân trường, Tô Phiếm đè hắn xuống nước trốn, chính y cũng không quay đầu lại mà tiếp tục chạy, cứ thế mà chạy, lại bị màn đêm to lớn nuốt mà so với Tô Trạm thất hồn lạc phác khó chịu tự trách đến nỗi liên tục mơ thấy ác mộng, tình trạng của Tô Phiếm đương nhiên sẽ không tốt hơn chỗ Phiếm bị người ta bắt nhét vào trong bao tải, trực tiếp liền thả vào trong xe Jeep lái đi. Ở trên xe những người đó đem hắn moi ra từ trong bao tải, nhưng mà để phòng ngừa y hét lên, trong miệng vẫn như cũ nhét vào miếng vải. Tô Phiếm không dám hành động thiếu suy nghĩ, bởi vì y đã sớm liếc thấy trong tay bọn họ đều có chạy chưa bao lâu, y liền bị trùm một miếng vải đen, nghĩ đến những người đó cũng vì phòng ngừa y nhìn loạn khắp nơi. Tô Phiếm không thấy được phong cảnh bên đường, chỉ cảm thấy mình chắc là trước tiên ra khỏi phố xá náo nhiệt, sau đó đi hướng về vùng ngoại ô. Y vẫn luôn thầm đếm trong lòng, đường xe chắc là một tiếng đến nửa tiếng, Tô Phiếm rất sợ hãi cũng rất căng thẳng, trong lúc đếm còn đếm sai nhiều lần, nhưng mà ước chừng theo dự tính, vẫn là ở trong phạm vi đến lúc y bị người ta ôm từ trong xe ra, đi một đoạn đường, lúc này mới dừng lại, sau đó bị lấy xuống miếng vải trùm đầu, Tô Phiếm dùng tay che đôi mắt, lúc này mới thích ứng được ánh sáng trong phòng, đây là một toà nhà bằng tre mà người Miến Điện thường đàn ông Miến Điện cầm đầu đi qua nhìn y một phen, cầm lấy sợi dây thừng buộc chặt tay chân y, lúc này mới dùng giọng Miến Điện kêu hai người khác chuẩn bị cơm tối, còn kêu người khác đặc biệt chú ý y, sau đó đi vào căn phòng Phiếm ở bên ngoài vài năm, tiếng Miến Điện, tiếng Thái Lan đều biết nói cũng nghe thủ lĩnh đi vào, vài người đàn ông nhàm chán vây quanh Tô Phiếm nhỏ giọng thảo luận, Tô Phiếm bị vây ngồi trong góc, chỉ rũ mí mắt, xem ra là bị doạ sợ rồi. Y không nói một lời mà chỉ ngồi ở một bên, trong lòng lại nghĩ rằng, không biết A Trạm có bị bắt hay không? Nếu như bị bắt tại sao không giam cùng một chỗ với mình, hay là bọn họ hai người đều bị tách ra mà giam?Một đôi ủng ngắn màu đen xuất hiện trước mặt Tô Phiếm, còn không đợi y phản ứng, Tô Phiếm liền cảm thấy có người nắm lấy tóc của y ép y ngẩng đầu lên, một người đàn ông mặt mũi điển hình của người Miến Điện, cười gằn nhìn Tô Phiếm, chỉ chỉ Tô Phiếm rồi dùng tiếng Miến Điện nói rằng “Tụi bây nói tên tiểu tử này thật sự trị giá một tiểu Mạnh Bổng sao?”“Nghe nói những người Trung Quốc rất xem trọng con trai, lại nói con trai của Tô tướng quân đó cũng không nhiều, chỉ có hai đứa, đây hẳn là có giá trị đi.” Một người đàn ông hít một hơi thuốc lá nói.“Đáng tiếc, để một đứa khác chạy được rồi, nếu không chúng ta bây giờ chính là muốn mười cái tiểu Mạnh Bổng cũng không thành vấn đề!” Người đàn ông Miến Điện ngồi ở bên cạnh người đàn ông đó tiếc hận Phiếm nghe được trong lòng run rẩy, bọn họ nói A Trạm chạy rồi! Điều đó có nghĩa là A Trạm không sao, hắn không bị bắt. Tô Phiếm lúc này bị người đàn ông đó bức tóc gắng gượng mà ngẩng đầu lên, động tác lỗ mãng làm cho da đầu y đau đớn, dù sao cũng là con nít, lúc này lại vừa kinh hãi vừa hoảng sợ, nhưng sau khi biết được Tô Trạm được bình an không có chuyện gì, vẫn là có chút vui mừng. Nếu như em trai tình tình nóng nảy của mình lạc đến nơi này, y thật không biết phải làm sao để bảo vệ được em trai. Lại nói em trai không giống y, từ nhỏ chưa từng ăn qua đau khổ. Tô Phiếm vẫn là thấy may mắn, bị bắt là mình, mà không phải là Tô Phiếm sau khi hơi an tâm, trong lòng dâng lên niềm hy vọng vô hạn, xem ra những người đó bắt mình là muốn uy hiếp cha, đã như vậy, vậy thì tạm thời y sẽ không bị giết chết, y nhất định phải chống được cho đến khi cha đến cứu y. Tô Phiếm mím môi quét qua bọn họ một lượt, ánh mắt bình tĩnh, quay mặt đi không nhìn bọn họ nữa.“Ác ác, tụi bây xem, đây chính là con trai cả của cẩu tướng quân đó.” Người đó dùng tiếng Miến Điện nói với những đồng bạn của chừng cảm thấy nhàm chán, người Miến Điện này biết nói tiếng Trung vậy mà có chút hứng thú dùng tiếng Trung hỏi Tô Phiếm, chỉ có điều, lời của y thực sự là nói tùm lum tùm la, Tô Phiếm hao tâm tổn trí phán đoán, còn phải cẩn thận tỉ mỉ đem vấn đề và đáp án của mình lọc qua một lần, cái gì có thể trả lời cái gì có thể nói, y ngàn vạn lần phải cẩn từ trong miệng của Tô Phiếm hoàn toàn không đào ra được thứ gì hữu dụng, vài người đàn ông liền phiền muộn, càng không để ý tới y. Lại đổi cách khác trêu chọc y, kêu y học tiếng chó sủa. Tô Phiếm rũ mắt suy nghĩ một hồi, y biết mình nếu muốn bây giờ dễ chịu một chút, tốt nhất là phải ngoan ngoãn kêu vài tiếng, nhưng mà đây không phải nói y là con trai của chó sao?“Tôi không làm.” Tô Phiếm thản nhiên mà từ chối.“Tên tiểu tử này là người thông minh! Mày kêu hay không!”Tô Phiếm cự tuyệt không nói nhiều, biết mình phải nhịn xuống, nhưng mà cái loại thái độ thanh cao đó lại chọc giận đám người Miến Điện đã từng bị Tô Chính Cương đánh bại này, trên chiến trường bọn họ bị Tô Chính Cương đánh đến nổi tè ra quần. Không dễ gì mới bắt được con trai của Tô Chính Cương, cảm giác một đứa con nít lớn lên lại làm ra vẻ mình là người nho nhã lại không đem bọn họ đặt vào trong mắt, điều này khiến cho một đám người đều nổi quả của việc nổi cáu là Tô Phiếm bị một cái tát, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn trong nháy mắt trở nên đỏ bừng. Tô Phiếm chỉ cảm thấy lỗ tai ong ong rung động, trên mặt nóng rát đau đớn. Y biết bọn họ bất quá chỉ là mang tiếng giận chó đánh mèo lên người mình, hận không thể biến cái tát này đánh lên mặt cha của mình. Chỉ có thể nhịn xuống đau đớn và hoảng sợ đem nước mắt kìm nén có điều người đàn ông lúc nãy đi vào trong phòng đi ra thấy một màn này, ngược lại lớn tiếng dùng tiếng Miến Điện đem mấy người đó trách cứ một phen, đại ý chính là đem Tô Phiếm đánh hỏng rồi, trong tay lấy cái lợi thế gì mà đàm Phiếm cuộn mình ở trong góc, trên mặt đau đớn không thôi, trong lòng kinh khủng, lại có thể khẳng định một lần nữa, y không chết Phiếm mỗi ngày ngoại trừ ăn cơm uống nước đi ngủ, chịu đựng ngôn ngữ và sự bạo lực ngẫu nhiên giày vò ra, chuyện duy nhất có thể làm chính là đợi. Mà Tô Trạm mặc dù bình yên vô sự ngốc ở trong phủ Tô tướng quân ở Yangon, đồng dạng cũng là tinh thần bị giày vò, chuyện hắn có thể làm là chờ ngày vừa tỉnh lại liền vội vàng ăn sáng, mò tới thư phòng của cha, mấy ngày gần đây bọn họ thương lượng chuyện của Tô Phiếm ở trong thư phòng. Vừa mới bắt đầu Tô Chính Cương không cho hắn vào, hắn gấp đến độ thật sự muốn cắn cha một cái, không cho hắn vào, để hắn ở trong phòng mình đợi, còn không bằng để hắn cũng bị mấy tên quân Cộng Sản Miến Điện hèn hạ đó bắt đi cho Ý Ánh mấy ngày nay tinh thần không yên, Tô Trạm ăn cơm không ngon, ngủ cũng không yên, khoé miệng và trong miệng con trai nhỏ đều là nổi mấy cái mụn nước, khiến cho Tô Chính Cương đáp ứng yêu cầu của Tô Trạm. Tô Trạm người nho nhỏ mỗi lần đều ngồi trong lòng Tô Chính Cương, hắn chỉ nghe thôi, không nói một lời im lặng mà nghe, ngược lại khiến cho Tô Chính Cương trong lòng buông lỏng, cũng liền đáp Trạm lúc này mới biết, chuyện đã không đơn giản như mình tưởng tượng, thế lực dính dáng phía sau tuyệt đối đã vượt qua tứ phương — Cộng Sản Miến điện không có cấu kết tạm thời cùng chính phủ, đâu ra lá gan lớn như vậy mà hành động ngay trong thành phố Yangon? Lãnh đạo Đài Loan đáp ứng ra mặt đàm phán, lại chậm chạp không đề cập tới vấn đề chính, cả ngày đánh thái cực, vì một đứa con trai của tướng quân mất đi địa bàn ở rừng núi miền Bắc Miến Điện, e là không phải là điều mà lãnh đạo có thể thấy Trạm thấy râu của cha càng ngày càng dày, mẹ bởi vì mỗi đêm ngủ không ngon, quầng thâm nơi đáy mắt càng ngày càng đậm, trong lòng thở dài, đây thật sự là nguyên nhân và kết quả tuần hoàn báo ứng — Hắn đã từng có bao nhiêu ghét Tô Phiếm tồn tại bên cạnh mình, bây giờ thì có bao nhiêu hy vọng y có thể trở về. Hắn đã từng có bao nhiêu căm ghét anh trai này, bây giờ thì nhớ y biết bao — Hắn nhớ đến những ngày tháng bọn họ cùng nhau ở Mạnh Quả cùng Mục Thiên Chương không buồn không lo, nhớ đến sinh hoạt của mấy ngày vừa mới đến Yangon học tiểu học, trong thời gian đó hắn thậm chí còn năn nỉ cha mẹ để cho hắn về trường một chuyến, hắn đem túi sách nhỏ, quần áo nhỏ còn có sách mà Tô Phiếm yêu thích nhất, còn có bài tập mà Tô Phiếm mới làm có một nửa đều mang về. Tô Trạm cảm thấy, những thứ này Tô Phiếm đều muốn dùng, đợi y trở về, A Phiếm sẽ tiếp tục xem những quyển sách chương 31.
Tô Phiếm híp mắt một cái, bóng dáng ngày nhớ đêm mong đó cuối cùng cũng xuất hiện trong tầm mắt của Trạm mặc áo sơ mi ca rô, quần jean xanh thẳm, trên người đang đeo một cái ba lô, nhìn qua ngược lại giống như sinh viên nước ngoài đến Miến Điện du lịch. Màu da vẫn giống như khi còn nhỏ, trắng nõn như vậy, mặt mày tươi sáng xinh đẹp giống như hoa đào mới nở trong mùa xuân khiến cho người ta đã gặp qua là không quên được, chỉ là đầu tóc có vẻ hơi dài, có chút lộn xộn. Hắn đang nghiêng đầu, không hề chớp mắt mà nghe người ở bên cạnh đang nói gì đó, dường như nghe được chuyện gì hứng thú, đôi môi góc cạnh dễ nhìn hơi nhếch lên, hiện ra một lúm đồng điếu nho nhỏ. Hàng lông mi vẫn dài và rậm như trước kia rủ xuống, lại che giấu hơn phân nữa ý cười, có chút thần một chàng trai xinh đẹp đến loá Phiếm theo bước chân của người đó càng đi càng gần, chỉ cảm thấy tình cảm mãnh liệt nhất ở chỗ sâu trong đáy lòng cùng với hình bóng khiến mình bận lòng nhất cùng nhau dâng lên. Nhưng mà, y chỉ có thể trầm mặc mà đợi ở cửa ra, giống như tình cảm mà y phải đè Thiên Chương dường như lại nói cái gì đó, Tô Trạm lại bĩu môi khinh thường giống như lúc còn nhỏ, xoay đầu, vừa xoay đầu lại, lại phát hiện ra Tô người cách nhau không đến mười mét, Tô Phiếm thậm chí có thể thấy được hàng lông mi dài dài của em trai vì ngạc nhiên và vui mừng mà nhướng lên, ánh sáng chói chang từ trong mắt của Tô Trạm toát ra, cũng thuận theo mà dừng bước Trạm thấy người kia cách vài bước chân, mặc áo sơ mi đơn giản lại rất có cảm giác oai phong lẫm liệt. Tô Phiếm trưởng thành tướng mạo giống như đúc trong ấn tượng của đời trước của hắn — Tuấn tú dịu dàng, giống như công tử như ngọc trong sách nói. Khuôn mặt sạch sẽ tuấn tú trước tiên là hiện lên một tia ý cười, giống như gió xuân lướt nhẹ qua cây liễu, mà sau đó chút ý cười đó nhộn nhạo lan toả khắp khuôn mặt anh tuấn sáng sủa. Khiến cho Tô Trạm không khỏi cảm thấy, nụ cười này, là từ sâu trong đáy lòng nảy mầm năm không gặp, thoáng như biến đổi lớn trong cuộc đời, sự biến đổi theo thời gian chôn vùi năm tháng, nhưng mà có chút tình cảm thế nào cũng không thay đổi là người thân đầu tiên mà mình gặp lại sau quãng thời gian xa cách gia đình mười năm, ngay cả Tô Trạm vẫn luôn cảm thấy lạnh lẽo buồn tẻ đều có thể cảm nhận được gợn sóng cuộn trào mãnh liệt từ trong tim. Hắn thấy Tô Phiếm, nhớ đến Tô Phiếm những năm nay kiên trì viết thư cho mình, từng chữ từng câu đều hiện ra trước mắt, cảm động và tình thân ấm áp đan xen lẫn nhau, khiến cho hắn thoáng chốc không thể nào thích ứng được, mất đi phản Thiên Chương nhìn Tô Trạm đang ngốc lăng, và Tô Phiếm mỉm cười giống như gió xuân quất vào mặt, khoé miệng nhẹ nhàng nhếch lên, cười nói, “Hai anh em các người đến mức này rồi sao, có phải là dự định đến chỉ để nhìn, không nói gì, chỉ đứng nhìn nhau nước mắt rưng rưng thế này thôi hả? Định nhìn thế này đến bao giờ?”Tô Phiếm đem ánh mắt bố thí một cái cho người nào đó, mỉm cười quăng đi Mục Thiên Chương, ghi nhớ chuyện một mình y tự đi đón A Trạm, sau đó nói với Tô Trạm “A Trạm.”Một tiếng kêu này trong thời kỳ thay đổi giọng nói, nhưng chưa từng thay đổi màu sắc, vẫn rõ ràng như cũ, nhiệt liệt đến nỗi khiến cho Tô Trạm vừa nghe liền cảm thấy đỏ Trạm tiến lên vài bước, nhìn chăm chú vào ánh mắt của Tô Phiếm dịu dàng như trước, hít sâu một hơi nói “A Phiếm, em trở về rồi.”Tô Phiếm gật gật đầu, y chỉ cảm thấy lòng bàn tay mình nóng lên, nhưng vẫn chậm rãi vịn vào bả vai gầy gò của Tô Trạm, chỉ cảm thấy lúc đầu em trai giống như một tờ giấy trắng liền thoắt cái đã lớn rồi, mà mình đã bỏ lỡ mười năm của hắn, “Ừ, anh đến đón em về nhà.”Tô Trạm mỉm cười, nụ cười này gợi lên vô số tâm tư của Tô Phiếm, sự vui sướng khi được gặp lại, sự nhớ nhung nhiều năm không gặp có thể đền bù, y mặc dù muốn kiềm chế, nhưng cho tới bây giờ hành động phía sau lần này lại đi trước suy nghĩ, Tô Phiếm giống như động tác đã từng làm rất nhiều lần trong mộng, chỉ là dang tay ra đem Tô Trạm ôm vào trong lòng của này y vô cùng nhớ nhung. Y bỗng nhiên sinh ra một sự kích thích, một sự kích thích hận không thể đem đối phương hoà vào trong thân thể, khát vọng mãnh liệt giống như quái thú giương nanh múa vuốt muốn đem hắn chiếm đoạt, tình cảm nóng bỏng không chỗ phát tiết, chỉ cảm thấy cho dù đem Tô Trạm từng miếng từng miếng nuốt vào trong bụng cũng khó có thể ngừng Tòng Gia từ trước đến giờ chưa từng thấy qua đại thiếu có hành động nào khác người, ở một bên nhìn hai anh em bình tĩnh mà ôm nhau, chỉ cảm thấy nhị thiếu vẫn ảnh hưởng đến đại thiếu giống như lúc nhỏ vậy. Mà Mục Thiên Chương khiêu mi một cái, trong lòng nghĩ, chính mình đây là ra tay hay là không ra tay đây?Tô Trạm không nghĩ tới anh trai nhà mình tình cảm vẫn luôn đặt trong lòng vậy mà sẽ ở trong dòng người qua lại liền ôm lấy mình, mặc dù tình cảm của bọn họ bây giờ rất tốt, nhưng mà bị Tô Phiếm ôm lấy hắn vẫn cảm thấy có chút không được tự nhiên, hơn nữa, Tô Phiếm đây là làm sao vậy, ôm chặt thế này làm là hắn vô cùng không phối hợp bầu không khí mà hừ nói “A Phiếm, em không phải là kêu anh ở nhà đợi sao? Không cần trực tiếp chạy đến đây, phiền phức lắm a.” Kỳ thực còn có một câu nguy hiểm hơn, chỉ có điều Tô Trạm cũng không muốn nói Thiên Chương rất biết thời cơ mà đem ba lô của Tô Trạm lôi kéo qua, ngay cả người của Tô Trạm cũng kéo ra từ trong lòng của Tô Phiếm, tỏ ý Nghiêm Tòng Gia đem hành lý của Tô Trạm đón Phiếm mỉm cười nhìn Mục Thiên Chương kéo em trai đi, mà sau đó điềm đạm trả lời nói “Anh đợi không kịp, lại nói, từ nhà đến Yangon cũng không có xa bao nhiêu, không có chuyện gì.”Nghiêm Tòng Gia lúc này mới từ phía sau đi lên, cung kính có lễ mà mỉm cười nói “Nhị thiếu.” Tô Trạm lúc này mới nâng mắt đánh giá người đan xem giữa thanh niên và thiếu niên trước mặt, mặc áo sơ mi kaki cùng với quần tây, sạch sẽ nhanh nhẹn, hoàn toàn không có cách nào đem y liên hệ với Tiểu Đậu Đinh mà năm đó nước mắt nước mũi ôm lấy chân của Tô Phiếm, “A, cậu không phải là tiểu tử thối năm đó bị một câu nói của tôi liền doạ cho phát khóc sao! Cậu lúc trước thích khóc lắm a.”Nhị thiếu nào đó xa cách mười năm trở về nhà, mặc dù trên mặt giả vờ trấn định, nhưng mà sự vui sướng và thoải mái trong lòng trước nay chưa từng có, thấy được Mục Thiên Chương và Tô Phiếm càng cảm thấy thoáng cái đã trở lại lúc còn là những đứa con nít, ngay cả Nghiêm Tòng Gia mà lúc đó mình ăn hiếp cũng vô cùng thuận mắt. Nhưng mà Tô Trạm giống như đối đãi với Mục Thiên Chương, lời nói của tên gia hoả này thường thường không êm tai như Tòng Gia nhìn nhị thiếu trước mắt hoàn toàn xa lạ nhưng vẫn có ba phần giống với đại thiếu, nghe được câu đầu tiên của y liền nói đến chuyện khi còn là con nít, cũng nhịn không được mà mặt đỏ một cái, “Nhị thiếu, vẫn thích nói đùa như lúc còn nhỏ vậy.”Tô Phiếm nhìn em trai tươi cười sống động, mặc dù trải qua mười năm xa cách gia đình thực sự khiến cho hắn chững chạc lên không ít, nhưng mà giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời, sự bướng bỉnh bên trong vẫn không giảm, liếc nhìn Nghiêm Tòng Gia mặt mày lúng túng, y cũng nhớ đến chuyện xưa của ba người khi còn là con nít, vui vẻ dạt dào mà nói “Được rồi A Trạm, sao lại vẫn giống như lúc nhỏ thích khi dễ Tòng Gia như thế, đã lớn rồi đó.”Tuy nói là vì bảo vệ mình mà mang theo chút trách cứ, nhưng Nghiêm Tòng Gia lại không chút nào nghe ra được ngữ khí trách cứ, có chỉ là tràn đầy sự cưng chiều.+++++++++++Đợi khi ra khỏi sân bay, Tô Trạm vốn tưởng rằng chỉ có bốn người bọn họ, không ngờ đến tuỳ tùng của Tô gia cùng với tuỳ tùng mà Mục Thiên Chương mang theo, tổng cộng một đám người cũng phải tới mấy chiếc xe. Nghĩ tới đời trước đến đâu cũng mang theo một đám người, Tô Trạm mười năm đến đâu đều là đơn thương độc mã cảm thấy trận thế này vừa quen thuộc lại vừa xa Phiếm đặc biệt đặt bàn ở một nhà hàng kiểu Trung Quốc tốt nhất trong thành phố Yangon, mặc dù nhiều hơn một vị khách mà mình không hề muốn thấy mặt. Nhưng mà đồ ăn vừa được mang lên, Tô Trạm thấy anh trai vẫn luôn mang theo nụ cười trên mặt, không vui nói “Món ăn này, em không phải nói là không thể ăn gừng sao?” Người phục vụ vừa định giải thích, Tô Phiếm lập tức vẫy vẫy tay nói “Trả lại, làm lại.” Sau đó lại tỉ mỉ dặn dò một lần – Cố gắng làm khẩu vị thanh đạm một chút, cà ri không cần nhiều, không được cay, không được ngọt, điều quan trọng nhất là không bỏ tỏi và gừng, bột nghệ cũng không Trạm bị một chuỗi cấm kỵ này của y làm cho sửng sốt một chút, bởi vì những thứ này đều là thói quen của mình, đặc biệt là gừng, y lúc ăn phải gừng thì toàn thân sẽ bị nổi da gà, hận không thể đi đánh răng sạch sẽ một Trạm có chút bất đắc dĩ “A Phiếm, em sao cũng được. Không cần phải làm lại lần nữa, phiền lắm.”Mục Thiên Chương ngước mắt nhìn Tô Trạm một cái “Em lúc còn nhỏ cũng không phải là người tuỳ tiện.” Tô Phiếm nhướng mi, y thế nhưng không quên em trai được nuông chiều từ bé này của mình được nuông chiều biết bao nhiêu, lúc trước trong nhà có một đầu bếp mới, là người Tứ Xuyên, bữa đầu tiên đã làm toàn những món có vị cay Tứ Xuyên, Tô Trạm chỉ nếm thử một miếng liền lập tức đẩy đũa không ăn. Kết quả là người một nhà cùng nhau đợi đầu bếp làm lại các món mới một lần hai người dùng vẻ mặt không tin tưởng nhìn mình, Tô Trạm không chút nghĩ ngợi trả lời “Anh nếu như đã từng bị đói, thì sẽ biết có cái gì thì ăn cái đó…” Lời còn chưa nói xong, thấy vẻ mặt Tô Phiếm trầm xuống cắt ngang lời của mình nói “Em tiểu tử này tiền sinh hoạt phí anh cho em đâu, sau lại không có tiền ăn cơm?”Tô Trạm lập tức hối hận mình nhất thời lỡ miệng, đành phải làm vẻ mặt ghét bỏ Tô Phiếm chuyện nhỏ xé ra to, “Cũng không phải, chính là lúc còn nhỏ ở trong nhà người ta không nghe lời, bị bỏ đói vài bữa mà thôi.”Tô Trạm nói một cách hời hợt qua loa, Tô Phiếm lại là nghe được thì cuộn trào mãnh liệt — Những ngày tháng ăn nhờ ở đậu không hề trôi qua một cách dễ dàng, cha mẹ từ nhỏ đã nuông chiều em trai, chính mình tâm tâm niệm niệm yêu thương bảo vệ em trai còn không kịp, chuyển đến ở trong nhà của những người xa lạ, sao lại có thể không có những ngày tháng ăn khổ chứ? Tô Phiếm không biết Tô Trạm đã từng trải qua những gì, lại cào rớt một lớp da của Tô gia nhị thiếu gia được nuông chiều từ Trạm vừa định nói chút gì đó an ủi anh trai nhà mình chuyện bé xé ra to, lại chỉ thấy Tô Phiếm mỉm cười với hắn một cái, sau đó ngữ khí lại rất kiên định “Đã về nhà rồi, vậy thì tiếp tục xoi mói đi. Anh tuyệt đối không cho phép em trai của anh tuỳ tuỳ tiện tiện đâu.”Mục Thiên Chương thản nhiên gắp một đũa thức ăn cho mình, trong lòng nghĩ Tô Phiếm sốt ruột bảo vệ em trai nhưng ít ra có Tô Trạm chịu Trạm không nói gì mà bĩu môi một cái, quyết định không đếm xỉa đến Tô Phiếm đã bao nhiêu năm rồi hận không thể đem tất cả tình cảm đều bổ sung vào. Tô Phiếm trầm mặc, mà Mục Thiên Chương buổi trưa đã ăn cùng Tô Trạm một bữa, ngược lại tương đối hoạt bát, vừa ăn vừa gắp đồ ăn cho Tô Trạm, vừa có thể hỏi thăm cuộc sống mấy năm nay của Tô Trạm. Những điều Tô Trạm nói đều là những điều mà Tô Phiếm biết, cũng không nói chen vào, chỉ ở một bên nghe hai người bọn họ nói chuyện với nhau, một bên chú ý Tô Trạm chạm đũa vào món ăn nào nhiều một chút, chỉ nghĩ rằng, khẩu vị của em trai ngược lại không khác lắm so với lúc này khiến cho Tô Trạm rất có một loại cảm giác chính mình bị hai người đút ăn, người nào đó từ trong trạng thái vùi đầu miệt mài ăn thoát ra, ngẩng đầu liền thấy Mục Thiên Chương và anh trai của mình cùng với Nghiêm Tòng Gia ngồi bên cạnh Tô Phiếm đều nhìn mình ăn. Nghiêm Tòng Gia mặc dù chỉ là người đi theo bên cạnh Tô Phiếm, nhưng mà bởi vì từ nhỏ đã cùng Tô Phiếm lớn lên, tình cảm không bình thường, lại không có người ngoài nên cũng tuỳ ý ngồi Tòng Gia lại chú ý đến đại thiếu từ lúc ngồi xuống tổng cộng ăn được vài đũa, thời gian còn lại không phải là nhìn nhị thiếu thì chính là gắp đồ ăn cho nhị thiếu. Thỉnh thoảng lại dựa theo khẩu vị của Tô Phiếm mà thay y gắp thức ăn. Nói đúng ra, y và Tô Phiếm mới được coi như là chân chính cùng nhau lớn lên, thời gian y và Tô Phiếm ở cùng nhau nhiều hơn thời gian mà Tô Phiếm và Tô Trạm ở cùng nhau. Mà cảm tình giữa hai người bọn họ tốt hơn nữa, cũng vẫn không bằng nhị thiếu gia vừa mới trở lại.Mã Ai yo, sao Mã cảm thấy chỗ này có gian tình í bà con??? Có ai nghĩ giống Mã không? Chúng ta mới loại bỏ được 1 Mục Thiên Chương thì bây giờ lại tới 1 Nghiêm Tòng Gia.Tô nhị thiếu cau mày, dường như bị người ta đứng xem mình ăn rất không thoải mái, “Nhìn tôi làm gì, các người ăn đi a. A Phiếm, anh cũng gắp thức ăn cho Nghiêm Tòng Gia đi, em tự mình ăn. Mục Thiên Chương, anh còn nói chuyện không ăn nữa, thì tôi sẽ dán miệng anh lại đó.”Mục Thiên Chương chỉ cười một tiếng, sau đó trêu ghẹo nói “Có mắt thì đủ rồi, nhìn Tô nhị thiếu của chúng ta, anh liền nghĩ đến một từ xinh đẹp thanh tú, no rồi.”Tô Trạm xụ mặt hừ một tiếng, cảm thấy mình quả nhiên không thể so bì với Mục Thiên Chương, y hể mở miệng là có thể nói chết người Phiếm mỉm cười giảng hoà “Được rồi Thiên Chương, cậu để A Trạm ăn cơm đi, lần này là tôi mời khách, nếu như khiến cho A Trạm giận nữa, tôi không định mời cậu nữa đâu.”Mục Thiên Chương mỉm cười dựa vào phía sau một chút đổi đối tượng trêu chọc “Tô đại thiếu thật sự là càng ngày càng hẹp hòi, một bữa cơm cũng tiếc.” Tô Phiếm nghe lời nói của Mục Thiên Chương chỉ là cười mà không nói gì. Tô Trạm vừa nhai nhai nuốt nuốt vừa nhìn Tô Phiếm và Mục Thiên CHương đã cùng nhau lớn lên, một người thì cười một cách kín đáo, một người thì cười đến tinh thần hăng hái, hai người đều là những nhân vật tài năng xuất chúng, một người anh trai của mình, một người là bạn từ lúc còn nhỏ, có thể làm bạn với nhau vẫn có thể xem là một chuyện đã trở về, bọn họ vẫn còn ở đây, vô cùng tốt đẹp.++++++Ban đêm làn gió nhẹ nhàng cuốn theo khí nóng của mùa hạ, lướt qua chiếc xe đang chạy. Tô Trạm bởi vì thật sự chịu không nổi sự trêu đùa của Mục Thiên Chương, thế là quả quyết ngồi vào chỗ cạnh tài xế. Dứt khoát nhường chỗ cho Tô Phiếm và Mục Thiên Chương tương thân tương ái mà tranh xe Tô Trạm liền cầm lấy một tờ báo mà tuỳ tiện lật xem, từ gốc độ của Tô Phiếm nhìn sang vừa lúc thấy được lông mi ngăn nắp đẹp đẽ của em trai từ trong kính chiếu hậu, ánh mắt rủ xuống, im lặng mà ngoan ngoãn. Lúc đầu là đứa nhỏ hung hăng càn quấy, bướng bỉnh phá phách thoáng chốc đã lớn thế này rồi, ngược lại cả người đều trở nên nội liễm. Y nhớ đến chính mình lúc còn nhỏ cảm thấy Tô Trạm lúc ngủ là dễ nhìn nhất, bởi vì lúc ngủ Tô Trạm sẽ không mắng nhiếc y, không có ý tốt mà dùng đôi mắt xinh đẹp đó trừng y, thoạt nhìn quả thực chính là thiên sứ ngủ có điều em trai nhìn thì an tĩnh nội liễm, Tô Phiếm lại bỗng nhiên nhớ tới cái dáng vẻ nổi trận lôi đình lúc còn nhỏ của hắn, mặt mũi như tranh vẽ cũng theo đó mà sinh động hẳn lên, tràn đầy sức sống. Năm tháng đều hiện lên rõ ràng, những cảnh tượng đó và người trong trí nhớ từ trước đến giờ chưa từng phai màu. Tô Phiếm nhìn chằm chằm vào Tô Trạm trong kính chiếu hậu, chỉ cảm thấy yên tâm không thôi, hắn cuối cùng cũng trở về rồi, rõ ràng sinh động mà đứng trước mặt mình, ăn cơm, mỉm cười, nói chuyện, không cần phải mỗi ngày phác hoạ hình ảnh trong đầu Thiên Chương liếc nhìn Tô Phiếm nhập thần, nghiêng đầu một chút, xoay đầu lại nhẹ nhàng nói “Tô đại thiếu, ánh mắt này của cậu thu lại một chút, tôi sao lại cảm thấy, cậu đây là muốn ăn người ta?”Tô Phiếm thở dài trong lòng nghĩ rằng, lúc ăn cơm thì nên đem Mục Thiên Chương đuổi đi.
Chết do nước mà sinh ra cũng do trong hồ từng chút từng chút lấp đầy khoang miệng, mũi, mắt, tai, đỉnh đầu của chính mình, nước trong hồ trong veo như gương có thể thấy đáy, Tô Trạm cố gắng mở to mắt để có thể xuyên thấu qua làn nước trong như gương mà nhìn thấy bầu trời sáng sủa của Miến Điện, cùng với bóng người lúc ẩn lúc hiện theo mặt hồ lắc lư. Đó thật sự gọi là tuyệt vọng vô cùng, từng chút từng chút cảm nhận được nước không trừ một nơi nào đang xâm nhập vào trong cơ thể của chính mình, đem khí oxy từng chút từng rút rút ra khỏi cơ người trên bờ cố ý không thoã nguyện, lúc Tô Trạm hết lần này đến lần khác sắp ngạt thở mà chết, người đó lại sai người đem hắn từ trong nước kéo ra. Tô Trạm bị trói lại giống như một cái bánh chưng, tay chân không thể động đậy, treo trên mặt hồ, từng ngụm từng ngụm mà hít thở, sợ rằng chính mình sẽ đánh mất một cơ hội sống sót. Ánh mắt lại giống như là thanh kiếm sắc bén, đâm thẳng đến người ở bên bờ hồ, hai tay chắp sau lưng, thản nhiên tự đắc mà nhìn hắn, khoé miệng ẩn chứa vẻ mỉm cười, y mặt mày sáng sủa, trên khuôn mặt tuấn tú cũng là tràn đầy ý cười, không đường hoàng, nội liễm và kín đáo. Nếu không phải cả đời làm anh em, có lẽ liền thật sự tin tưởng con người này, chính là một dáng vẻ công tử tốt đẹp nhất trên trần Phiếm cũng không phiền khi thấy dáng vẻ hung ác của Tô Trạm như hận không thể đem y ra lột da huỷ cốt, đúng a, hận ý của người sắp chết chẳng qua là giọt sương còn sót lại trước khi mặt trời mọc, có cái gì còn vấn vương trong lòng. Con trai trưởng của Tô tướng quân điên cuồng ngang ngược bá đạo một thời, lúc này bị chính mình trói giống như một con cá mới được vớt lên từ trong hồ đặt trên thớt, ướt sũng mà bị treo lên. Một phen giày vò mới vừa rồi càng lộ ra sắc mặt trắng như tuyết của hắn, lại tôn lên lông mày màu đen đậm như vẩy mực, cho dù một cặp mắt đào hoa tràn đầy hận ý, lại vẫn như cũ hung ác mà chọc vào tim phổi người khác, thật sự là dáng vẻ của cậu ấm được nuông chiều từ bé. Nghĩ đến đây, y càng cong cong khoé miệng, tiếu ý càng nhiều hơn, thanh âm dễ nghe mang theo sự quan tâm rõ rệt“Em trai, tư vị này dễ chịu hay không?”Tô Trạm bá đạo một đời, lúc sắp chết đương nhiên cũng không chịu cúi đầu, thở gấp ho khan nước bọt ra ngoài, lông mày thanh tú nhíu thành một đoàn, không tỏ ra yếu kém chút nào mà còn dữ tợn nói “Ngươi cái thứ đê tiện được gái điếm nuôi! Ta con mẹ nó làm quỷ cũng sẽ không bỏ qua cho ngươi!”Đôi môi xinh đẹp có góc có cạch有棱有角, lời nói ra lại làm cho người khác không thích nghe như thế. Cái thứ gái điếm thấp hèn Tô Phiếm nghe đến phát chán rồi, vẫn thật sự không tức giận với hắn, chỉ là tăng thêm ý cười khảm vào đuôi lông mày, cười đến như mộc xuân phong, thấp giọng nói “Phải không, vậy em trai, em cứ yên tâm làm quỷ đi ha, anh trai đây sẽ đợi em.” Dứt lời, bàn tay trắng nõn thon dài nhẹ nhàng vẫy một nghe “phù phù” một âm thanh vang lên, mặt nước vung lên rồi lan ra đầy gợn sau đó, đầu giãy dụa một trận trong nước, dần dần không còn động đậy nữa. Chỉ có gợn sóng nho nhỏ dập dờn một vòng rồi lại một vòng.…Hết chương 1.
Trong lòng Tô Phiếm đích xác có một con mãnh thú, lại đang tỉ mỉ ngửi lấy hoa tường vi, y nhẹ nhàng gặm cắn cằm của Tô Trạm, úp úp mở mở nói “Làm sao bây giờ, một chút cũng không có cảm giác…”Rõ ràng hàm răng cứng rắn như vậy, mà môi lưỡi lại mềm mại như vậy, thay nhau gặm cắn cái cằm của mình, liếm nhẹ, Tô Trạm bị Tô Phiếm làm cho thất thường, nghe được câu trả lời của Tô Phiếm lại không cam lòng mà lần mò xuống dưới, nhưng mà cánh tay đó còn chưa sờ đến lại bị Tô Phiếm bắt lấy. Bàn tay của Tô Phiếm rất rộng, ngón tay lại thon dài đến lạ thường, từ trên góc độ bàn tay Tô tướng quân cảm thấy y trời sinh cầm súng, nhưng mà từ góc độ ngón tay Tô Phu nhân lại rất tiếc nuối khi không cho Tô Phiếm đi học đàn dương cầm sớm hơn, đợi lúc yên bình lại có thể có sự thảnh thơi này, tay của Tô Phiếm đã sớm quen với việc cầm súng quanh năm. Tay của y vừa rộng vừa có lực, không tốn chút sức nào đem hai cổ tay thon dài mảnh khảnh của Tô Trạm dùng một nắm tay dễ như trở bàn tay mà siết người đều an tĩnh mà lại ẩn nhẫn, ngoại trừ hơi thở dần dần nặng nề mang theo mùi vị của dục vọng, khiến cho người ta nghe được lại mặt đỏ tai hồng. Tô Phiếm ở trên môi hắn nhẹ nhàng hôn lấy, sau đó dọc theo cái cằm, cần cổ thon dài, một đường mang theo nước và lửa vừa hôn vừa gặm nhắm, mút vào, sau đó còn không hài lòng, dùng răng tỉ mỉ nhẹ nhàng cắn lấy. Tô Trạm chỉ cảm thấy từ trên môi lưỡi của Tô Phiếm những nơi đi qua cuồn cuộn nổi lên ngọn lửa cực nóng như muốn phỏng da, nhưng lại tê dại đến nỗi khiến cho người ta mềm hình sau lưng Tô Trạm không có dấu hiệu nào bắt đầu trình chiếu bộ phim “Mãnh Long Quá Giang”, nhưng tất cả âm thanh và hình ảnh của bộ phim này đều trở thành bối Phiếm thuận theo cần cổ đến chỗ xương quai xanh nhô lên, xương quai xanh của Tô Trạm là khung xương nhô ra rõ ràng, đường cong tao nhã xinh đẹp, em trai này của y, quả thật chính là từ tóc đến đầu ngón chân không có chỗ nào là không dài đến tinh xảo. Ở trên xương quai xanh lưu luyến, một tay khác lại từ dưới vạt áo im hơi lặng tiếng mà trượt vào, lưu lại ở bụng dưới rắn chắc bằng phẳng. Tô Trạm nhịn không được xém chút cười vang, bởi vì Tô Phiếm mang theo bàn tay ướt mồ hôi ở trên bụng mình sờ tới sờ lui, này cũng không phải là không thoải mái, chỉ là khiến cho hắn nhột không mà khi tay của Tô Phiếm vòng qua bụng dưới, ở bên hông sờ một cái, Tô Trạm lại run rẩy nửa người dưới, dường như trên bàn tay của Tô Phiếm mang theo dòng điện, mà dòng điện đó thoáng cái đánh trúng toàn thân của mình, hắn thậm chí có thể cảm nhận được chỗ đó ở thân dưới bất đầu dần dần gắng gượng ngẩng Phiếm lúc này mới từ hõm vai Tô Trạm ngẩng đầu lên, y ngồi trên sofa, mà Tô Trạm thì hai đùi phân ra hai bên của Tô Phiếm, lần này cuối cùng cũng không cần phải khom người nằm sấp trên người Tô Phiếm nữa, nhất thời ngồi thẳng thân mình. Hắn trên cao nhìn xuống Tô Phiếm, ánh sáng của màn hình phía sau lúc sáng lúc tối mà chiếu lên mặt Tô Phiếm, mặt mày sáng sủa lại mang theo tình dục ẩn nhẫn theo tia sáng chập chờn không rõ. Là Tô Phiếm động tình có chút xa lạ, lại dần dần muốn quen Phiếm thấy Tô Trạm quần áo xốc xếch, trên môi, cổ, xương quai xanh ở cổ áo sơ mi rộng mở như ẩn như hiện bị mình chà đạp mà đỏ lên, hơi cong khoé miệng, thanh âm trầm thấp cười nói “Sao rồi, có cảm giác không?”Tô Trạm bĩu môi đầu lắc một cái “Thật sự một chút cảm giác cũng không có — Mẹ nó, vương bát đản, buông tay buông tay!”Hắn còn chưa dứt lời, lều vải nhỏ chống lên thân dưới lại bị Tô Phiếm một phen cằm ở trong tay, dùng lòng bàn tay rộng lớn đó cách một lớp vải nhẹ nhàng vuốt ve. Tô Phiếm một bên ác ý mà bắt đầu vỗ về chơi đùa, một bên lại ngẩng đầu nhìn Tô Trạm nhắm chặt mắt nghiêng đầu không nhìn mình, tia sáng từ màn hình chiếu lên mặt hắn, lại phác hoạ một đường viền mặt nghiêng xinh đẹp. Hàng lông mi dài dài cong cong lay động, ngấm ngầm chịu đựng cực hạn, là lưu luyến không thôi, giống như cánh bướm vỗ cánh thoáng cái bay vào trong lòng như bị sự đầu độc của Tô Trạm lúc này, y một tay đã một lần nữa từ dưới vạt áo tiến vào, lần này lại đi sang một hướng khác, thuận lợi sờ đến một chỗ nổi lên trước ngực của Tô Trạm, nhẹ nhàng vân vê. Tô Trạm lúc này cuối cùng cũng nhịn không nỗi mà hít một hơi thật sâu, sự tê dại ngứa ngáy từ chỗ đó truyền đến trong nháy mắt lan toả toàn thân, ngay cả bụng dưới đều nhịn không được mà siết chặc. Mà Tô Phiếm lại rõ ràng cảm giác được tiểu Tô Trạm cách một lớp vải vóc trong lòng bàn tay mình rõ ràng là nảy lên một Trạm bất an mà nhúc nhích, muốn thoát khỏi sự khống chế của Tô Phiếm.“Tô Trạm, đừng nhúc nhích…” Tô Phiếm thấp giọng giống như dỗ dành giống như lừa gạt mà nỉ non bên tai của Tô Tô đại thiếu ngón tay linh hoạt cơ hồ là trông nháy mắt cởi khuy quần jean của Tô Trạm, thậm chí là dây kéo và quần lót bên trong đều kéo xuống, mà Tô Trạm chỉ cảm thấy thứ đó của mình là không kịp chờ đợi mà nhảy đó, trước khi hắn kịp phản ứng lại, đã bị nhét vào một nơi nóng như lửa Trạm chưa bao giờ trải qua kích thích như thế liền tay chân luống cuống muốn đứng lên, nhưng mà hắn bởi vì quá hốt hoảng, không biết là nên trước tiên đem cái thứ đó rút ra khỏi miệng người ta, hay là chống đỡ đứng lên trước. Mà dáng vẻ Tô Phiếm cúi đầu chôn ở dưới thân mình, quả thật liếc mắt nhìn liền có thể làm cho hắn đỏ mắt tim đập nhanh đến nổi không biết làm thế nào. Nhưng thân thể lại càng thành thật hơn cả trái tim, khoang miệng của Tô Phiếm giống như là nơi mềm mại tràn đầy nước ấm không chút khe hỡ nào đem nơi đó bao lấy chặc chẽ, ngay cả Tô Trạm cũng sinh ra ảo giác, dường như toàn thân được đặt vào một nơi ấm áp lửa nóng Trạm sợ rằng thật sự từ trong miệng liếm lấy ma sát qua hàm răng đau chết, vì thế mà một bên đẩy đầu của Tô Phiếm, một bên đứt quãng nói “Đừng, đừng, hỏng mất, mẹ nó, Tô, Tô Phiếm, mau dừng lại!” Đó là chỗ nào chứ, chính hắn còn ngại bẩn, sao có thể để cho Tô Phiếm đặt vào trong miệng liếm lấy khoái cảm cực lớn, thuỷ triều từng đợt từng đợt trào dâng, từng trận ùn ùn kéo tới, cuộn trào mãnh liệt đánh úp tới, quả thật khiến cho Tô Trạm chống đỡ không nổi chỉ có thể cắn chặt răng khiến cho mình không đến mức phát ra âm thanh. Hắn lần đầu tiên có sự thể nghiệm thế này, lại là ở trong miệng Tô Phiếm, cái chuyện này không cần nhìn, chính là suy nghĩ thôi cũng có thể khiến cho hắn mất đi lý vào từng chút từng chút, khi nhẹ khi nặng, khi chậm khi nhanh, đầu lưỡi linh hoạt không ngừng ma sát chóp đỉnh… Tô Trạm nhắm chặt mắt nhưng cảm giác dưới thân lại càng thêm nhạy bén. Tô Phiếm chỉ cảm thấy một tay ôm lấy cái người này càng ngày càng nóng bỏng, thậm chí không biết mồ hôi từ chỗ nào chảy xuống rơi trên chóp mũi của mình, mà tiếng thở dốc vang lên trên đỉnh đầu lại làm cho y hài lòng…Vào thời khắc tất cả bùng nổ, Tô Trạm chỉ cảm thấy hắn và cả thế giới đã cắt đứt liên lạc, tất cả đều theo sự phun trào trong nháy mắt dừng lại ở thời khắc vĩnh thở nặng nề, nhiệt độ xung quanh như thiêu đốt, mọi thứ đều tĩnh lặng. Tô Trạm thoát lực mềm nhũn cả người, hai tay khoát lên sofa làm cho mình không đến nỗi cả người đều ngồi trên người của Tô Phiếm đem thứ trong miệng nhổ vào thùng rác bên cạnh chân, thuận tay rút khăn giấy lau sạch khoé miệng. Sau đó mới từng chút từng chút vỗ lưng Tô Trạm, giống như muốn dỗ y Trạm chậm rãi đem đầu tựa trên vai của Tô Phiếm, khó chịu nói “Anh điên rồi.”Tô Phiếm mỉm cười xoay đầu hôn nhẹ nhàng lên tóc mai ở mang tai của hắn, cẩn thận lại dịu dàng nói “Điên vì em, đáng giá.”Trên người Tô Trạm là mùi mồ hôi mang theo mùi thơm của sữa, mang tai hắn sạch sẽ trắng nõn còn hiện lên màu hồng nhạt, thái dương rõ ràng, là sự ngây thơ và thanh tú giữa bé trai và thanh là em trai mà y yêu thương nhất, từ thời thơ ấu, đến thiếu niên, rồi đến thanh niên, từ đời trước y lướt qua mà dừng đến đời này khắc sâu trong trí nhớ, muốn yêu đến tận xương cốt, yêu đến dung nhập máu và thịt, sâu tận xương Phiếm ôm đầu đầy mồ hôi của em trai, theo thói quen liền muốn nghiêng người hôn một cái, lại bị người nào đó một phát nghiêng đầu trốn tránh. Tô Trạm nhớ đến tình cảnh vừa nảy vẫn nhịn không được muốn thiêu cháy mặt đỏ tới mang tai, lẩm bẩm nói “Mau đi đánh răng.”Tô Phiếm ngược lại ở trên trán ướt nhẹp của hắn mổ một cái, cắn lỗ tai hắn cười nói “Anh cũng không ghét bỏ em, em còn dám ghét bỏ anh, thật sự là em trai không có lương tâm.”“Ai kêu em có anh trai cầm thú làm chi!” Tô Trạm không chút yếu kém phản bác người không chút nào ngại bẩn mà quấn quýt cùng nhau, Tô Trạm rõ ràng có thể cảm giác được bụng dưới đang chống đỡ một vật cứng rắn nóng như lửa nào đó, không chút nghĩ ngợi liền biết đó là cái gì, chính mình đã phát tiết rồi, Tô Phiếm lại còn sung huyết. Tô Trạm cúi đầu nói, “Phải làm sao bây giờ?” tính toán nhỏ nhặt trong lòng lại là mau chóng ra quyết định, kêu hắn giúp Tô Phiếm gì đó gì đó hắn ước chừng làm không Phiếm cười khẽ, giọng điệu khá tà ác nói “Còn có thể thế nào, đương nhiên muốn A Trạm dùng — tay.” Tô Phiếm lúc nãy ở trong đầu không ngừng mô tả cảnh tượng một lần đem em trai ép ở trong này hung hăng làm một trận, nhưng mà ảo tượng cũng chỉ là ảo tưởng, y cũng không phải dự định khiến cho lần đầu tiên của mình và Tô Trạm qua loa kết thúc ở trong lời Tô Phiếm đem dục vọng thả ra ngoài, nắm lấy tay của Tô Trạm đặt vào chỗ đó, nhẹ nhàng chuyển động. Tô Trạm vừa mới bắt đầu còn có thể tập trung ý chí muốn giúp y thư giải, nhưng mà hắn đang ở trong tình trạng lười biếng sau khi việc đó xảy ra, chẳng được bao lâu ngược lại dựa vào Tô Phiếm xem phim, kung phu của Lý Tiểu Long vô cùng đặc sắc, thỉnh thoảng hấp dẫn sự chú ý của hắn, sau đó động tác trên tay liền dừng lại, cần phải có Tô Phiếm ở trong lòng bàn tay chà xát hai cái mới có thể kéo sự chú ý của hắn về một lần nữa… Cứ như vậy ba lần, Tô Phiếm u ám hao tổn tinh thần Tô Trạm đối với y một chút cũng không để ý, Tô Trạm nhíu mày giọng nói khó chịu “Anh sao lại như thế, tay của em sắp cọ cho trầy da rồi! Lão tử không hầu hạ nữa!”Tô Phiếm ranh mãnh cười cợt, sát vào tai hắn nói “Kêu anh trai, thì có thể nhanh một chút.”Tay Tô Trạm ướt sũng nắm lấy thứ nào đó, không chút nhẫn nại, nhưng mà nếu mình thật sự buông tay không quản, thì rõ ràng có lỗi với anh trai mình, đành phải quăng bộ phim qua một bên, chuyên tâm vào công tác trên tay, tâm bất cam tình bất nguyện tiến tới cắn lên vành tai của Tô Phiếm kêu “Anh trai!”“Quá dữ rồi.”“Anh trai…” Tô Trạm thấp giọng kêu một tiếng.“Ỉu xìu, không chút cảm tình nào.” Thanh âm của Tô Phiếm âm u, mờ ám bình luận.“Anh –” Tô Trạm không thể làm gì khác hơn là kéo dài âm thanh, nghe ra ngược lại giống như là đang chơi xấu làm nũng anh trai hắn vậy.“Ân –” Tô Phiếm buồn bực mà đáp một tiếng, trong mũi hít lấy hơi nóng, chỉ cảm thấy một tiếng “anh” này của Tô Trạm thật sự kêu đến tâm khảm của mình, dưới thân căng thẳng, khoái cảm đạt đến tột cùng.…“Vương bát đản! Bắn lên quần áo rồi a!”Hai người ở trong nhà vệ sinh lau chùi hồi lâu, lúc này mới mặt mày phiếm hồng từ trong rạp chiếu phim đi ra, nhìn đường phố người qua người lại náo nhiệt ở trước cửa rạp chiếu phim, Tô Trạm bị gió thổi qua, cả người đã tỉnh táo hơn một chút, hắn cảm thấy mình mặc dù đời trước vẫn luôn học hành không tốt, nhưng mà trên chuyện tình cảm và thể xác ngược lại cũng coi như là thành thật an phận khá thuần khiết, không nghĩ đến sau khi ở cùng với Tô Phiếm vậy mà sẽ ẩu tả như vậy…Ở cửa rạp chiếu phim có một tượng voi rất lớn, là biểu tượng điển hình của Thái Lan, bị năm tháng gột rửa đến bóng loáng, Tô Phiếm không chú ý đến tâm tư của Tô Trạm trong lòng lần này liên quan đến mình thật ra vốn rất đơn thuần, Tô Phiếm thật ra khá không thành thực, vươn tay đỡ lấy mũi con voi, ngay cả thềm đá cũng không bước lên, trực tiếp nhảy qua. Tô Trạm cúi đầu nhìn y, chỉ thấy Tô Phiếm rủ mắt, môi mím lại, mang theo sự cô đơn vuốt ve mũi của con học bộ dáng của Tô Phiếm, cũng nhảy xuống, hỏi “Sao vậy?”“Con voi này, anh lúc nhỏ thường xuyên sờ nó. Em biết anh sinh ra ở Chiang Mai hay không? Mẹ sẽ bện giỏ hoa và vòng hoa, nói chung chính là làm chút đồ thủ công rồi đến cửa rạp chiếu phim bán, lúc đó anh rất nhỏ, đường cũng đi chưa vững, liền bị mẹ giấu dưới bụng của con voi này, ngẩn ngơ cả nữa ngày… Nhưng mà, anh có chút nhớ không rõ dáng vẻ của mẹ, ngược lại đối với con voi này ấn tượng khắc sâu. Tô Phiếm vuốt ve thân con voi, mỉm cười năm nay, ấn tượng của Tô Phiếm đối với mẹ đẻ đã sớm mơ hồ, trên người y ngay cả một tấm ảnh của mẹ cũng không có, dần dần trước tiên là quên đi lông mày, quên đi đôi mắt, quên đi cái mũi, khuôn mặt dường như bị thời gian cách một tầng kính mờ nhìn không rõ Trạm trong lòng đau xót, nắm tay của Tô Phiếm, chẳng hề để ý nói “Nhớ không rõ cũng không sao cả, bây giờ anh có em rồi.”Tô Phiếm tha thiết nắm chặt bàn tay đang nắm tay mình, mặt mày sáng sủa, nụ cười trong veo “Đúng, anh có Tô Trạm rồi.” Trên cái thế giới này là người gần gũi, thân thiết với y nhất, bọn họ có cùng một dòng máu, cùng một họ, cùng với trái tim gần Phiếm đã sớm kêu người gọi điện thoại về nhà nói tối nay mình và Tô Trạm không về nhà ăn cơm, hai người ở một nhà hàng Thái Lan ăn cơm, kêu bảo tiêu và vệ sĩ đi theo xa xa, ở trong ngỏ hẻm gần nhà hàng tản bộ, những chiếc lá to lớn rộng rãi của cây cọ phiêu diêu trong gió đêm, những quầy hàng ở chợ nhỏ đối diện đã bày ra, mùi thơm của thức ăn và nước uống cùng với tiếng người tản ra trong đêm tối, là một buổi tối đậm chất Thái nhà của Tô gia ở Chiang Mai nếu như lái xe muốn vòng qua khu vực này, nếu là từ ngõ hẻm đi ngược lại là trực tiếp xuyên qua là có thể đến được. Một dãy nhà này có thể gọi là khu nhà giàu của Chiang Mai, những người ở đây phần lớn là các quan viên quý tộc cùng với rất nhiều phú thương người Hoa, một dãy nhà xinh đẹp đứng lặng dưới bầu trời đầy anh em lửng thững đi dạo nói chuyện phiếm, tường vây của nhà người ta được xây đến hơn hai mét, hàng cây mây và dây leo thật dài từ trong sân vươn ra ngoài đong đưa trong gió đêm, những đoá hoa nở rộ õng ẹo lắc lư trong gió. Tô Phiếm đi đến dưới một khóm hoa, ngẩng đầu nhìn tường vây xinh đẹp nói “Lúc còn nhỏ cũng sẽ đi đường tắt bên này, mỗi lần chạy qua cái nhà này, luôn cảm thấy hoa của nhà họ nở thật sự rất đẹp, nếu như lấy để bện giỏ hoa chắc chắn sẽ rất được tiền.”Tô Trạm nhảy một cái, vươn tay mới có thể đụng tới dây leo vươn ra, mỉm cười nói “Anh lúc đó nhỏ chút xíu, nhưng mà dã tâm thì không nhỏ chút nào, vậy mà muốn hái hoa người ta trồng cao như vậy.” Nhưng mà trong lòng suy nghĩ một chút, hai mắt sáng rỡ, cười đầy xấu xa “A Phiếm, bện giỏ hoa cho em đi.”…Tô Phiếm ôm lấy thân thể của em trai, cố hết sức đem người đẩy lên cao, Tô Trạm bám vào tường, phí sức chín trâu hai hổ mới trèo lên được, nửa người trên chống ở mép, chỉ cảm thấy chính mình đưa người vào một biển hoa, cái loại hoa đủ màu chen lẫn trong những chiếc lá xanh biếc thật xinh đẹp.“Mau lên, để người ta phát hiện là xong luôn.” Tô Phiếm đỡ lấy em trai bảo bối nhà y nói, trong lòng nghĩ, chính mình thật sự là ăn no rũng mở mới đáp ứng cái yêu cầu này của hắn.“Đừng ồn, em đang hái nè, lại nói, anh không phải nói đây là nguyện vọng của anh lúc nhỏ sao? Hôm nay em liền giúp anh thực hiện.” Người nào đó khá hào phóng nói, một tay lại không ngừng hái hoa quăng mà chưa bao lâu trong sân lớn như vậy đã có người liếc qua đây, đèn pin chiếu tới lại phát hiện kẻ trộm hái hoa, bảo vệ trông nhà dùng tiếng Thái kêu lên, xôn xao một trận lớn.“Bị người ta phát hiện rồi!” Tô Trạm nghiêng đầu nói với Tô Phiếm ở bên dưới.“Chạy a!”Tô Phiếm vội vàng đem người thả xuống, chỉ cảm thấy hai tay chống đỡ đến đau xót, vội vàng nhặt lên những đoá hoa mà tiểu tử thối hái, hai người nhanh tay lẹ mắt nhặt hai ba cái, hai thiếu gia của Tô gia thân phận quý giá siết chặt hoa trong tay giống như kẻ trộm chạy vụt đi như một làn khói.
trọng sinh chi tô trạm